Chương 11

Ô Cẩm mở to mắt, kinh hoàng. Vậy không phải do a mã nàng đắc tội hắn, mà là hắn muốn nàng làm ngoại thất, dùng a mã nàng để uy hϊếp nàng!

Ánh mắt sâu thẳm của Dận Chân dừng lại trên chiếc cổ trắng ngần, mịn màng của nàng. Bàn tay hắn vuốt ve đôi môi đỏ mọng. Nàng vốn có làn da trắng như tuyết làm nổi bật đôi môi đỏ thắm. Lúc này, nàng quỳ trước mặt hắn, toát lên vẻ yếu đuối, đơn bạc, càng khiến người ta khao khát bẻ gãy, bức ép, ngược đãi nàng.

"Thế tử gia, nô tỳ đã có hôn ước, thật sự là không xứng với ngài, mong ngài tha cho nô tỳ và a mã của nô tỳ. Đại ân đại đức của ngài, nô tỳ sẽ khắc cốt ghi tâm."

Dận Chân há lại không biết Ô thị đang cự tuyệt hắn? Một nữ tử thấp hèn, nhỏ bé như nàng lại dám cự tuyệt hắn? Hôn ước ư? Chẳng qua chỉ là lời từ chối sáo rỗng. Hắn sớm đã sai người điều tra rõ ràng gốc gác của nàng và Ô thị nhất tộc, nàng làm gì có hôn sự nào? Hắn biết rõ, nàng còn chưa đính hôn!

Trong lòng Dận Chân trào dâng một cơn giận dữ. Bất kể là hắn hay Bảo Thái, đối với một nữ tử xuất thân tầm thường như nàng, được làm ngoại thất đã là trèo cao rồi. Bao nhiêu đại thần trong triều còn mong muốn đưa nữ nhi vào hậu viện của bọn hắn, tự tiến cử làm ngoại thất cũng không ít. Chỉ cần có chút quan hệ với đám hoàng tử, đã có thể bảo đảm một đời vinh hoa phú quý, xưa nay chưa từng có ai không biết điều như nàng.

Có lẽ là do chuyện đến quá đột ngột, Dận Chân cố nén cơn giận, lạnh lùng nói: "Hôm nay ta mới bàn chuyện này với ngươi, thấy bất ngờ cũng là điều dễ hiểu. Ngươi cứ về nhà suy nghĩ cho kỹ. Với gia thế và dung mạo của ngươi, được làm ngoại thất của ta đó là cơ hội để hóa phượng, từ sâu trong bùn lầy vươn mình lên ngọn cây. Ta sẽ mua một tòa nhà riêng cho ngươi, có hai nha hoàn hầu hạ, cơm áo không phải lo, chỉ cần ngươi không tiết lộ thân phận của ta ra ngoài. Ngươi suy nghĩ cẩn thận đi, năm ngày sau đến lại sương phòng này, đến lúc đó a mã của ngươi sẽ được thả về."

"Nếu nô tỳ không muốn thì sao?"

Lời vừa thốt ra, Ô Cẩm liền cảm thấy ánh mắt lạnh lẽo như băng giá của hắn bắn thẳng về phía mình, bao trùm lấy toàn thân, sắc bén và cường thế giam cầm nàng trong đó. Ánh mắt ấy từng tấc từng tấc dò xét, gọt giũa, khiến sống lưng nàng không khỏi phát lạnh.

Giọng hắn lạnh như băng, khẽ bật ra một tiếng cười nhạt, như thể nghe được một chuyện nực cười, ngữ khí mang theo sự châm biếm nồng đậm: "Hừ, không muốn? Rồi sẽ có ngày ngươi cam tâm tình nguyện, đến lúc đó chính ngươi sẽ quỳ xuống cầu xin ta như hôm nay. Ngươi nên suy nghĩ cho thật kỹ!"

"Tiểu thư, người không sao chứ? Những người ở bên trong là ai vậy? Người quen biết họ sao? Chuyện này có liên quan đến lão gia không? Có phải lão gia đã đắc tội với ai không?"

Trở về Tú Tú Uyển, Ô Cẩm mới hơi bình phục lại tâm tình.

"Tiểu thư..."

Ô Cẩm khẽ đưa mắt ra hiệu cho Thái Ngọc yên tâm, nói rằng mình không sao. Có khách đến nàng bảo Thái Ngọc ra tiếp đón trước, còn nàng thì tự mình đến phòng thêu phía sau. Trong phòng thêu, đủ loại tơ lụa, gấm vóc được bày biện chỉnh tề trên giá, các loại công cụ thêu thùa và hai khung cửi lớn dựa vào tường.