"Ngươi có biết ta là ai không?"
"Nô tỳ không biết. Trước giờ nô tỳ chưa từng gặp công tử. Nhưng khí độ công tử phi phàm, dáng dấp hơn người, nô tỳ đoán chắc công tử là bậc quyền quý."
Dận Chân híp mắt, đánh giá Ô thị trước mặt. Nàng thật biết ăn nói, cái miệng dẻo quẹo chẳng kém những kẻ buôn bán xảo quyệt. Hắn chợt nhớ nàng tự mình mở cửa hàng, thảo nào ăn nói khéo léo đến vậy. Hắn nhìn chằm chằm vào gương mặt Ô Cẩm, giọng trầm xuống: "A mã của ngươi hiện giờ vẫn còn ở trong ngục, ngươi có muốn cứu ông ta ra không?"
Trong lòng Ô Cẩm mơ hồ đoán được việc a mã nàng mãi chưa được thả tự do có liên quan đến người trước mặt. E rằng thân phận người này còn tôn quý hơn cả thế tử Giản Thân vương phủ. Chẳng lẽ a mã nàng đã vô tình đắc tội hắn?
Không kịp nghĩ nhiều, nàng lập tức quỳ xuống, giọng đầy van xin: "Công tử, nếu a mã nô tỳ có đắc tội ngài, xin công tử đại nhân đại lượng, bỏ qua cho kẻ tiểu nhân này. A mã nô tỳ vô ý, xin công tử tha cho người một lần."
"A mã ngươi không đắc tội ta."
Ô Cẩm ngước mắt, trong ánh nhìn ánh lên vẻ nghi hoặc.
Dận Chân tiếp lời: "Nhưng việc a mã ngươi không thể về nhà, quả thực là do ta. Nếu ngươi muốn ông ta ra khỏi ngục tù, chỉ cần làm một việc."
Ô Cẩm vội vàng hỏi là việc gì.
"Trở thành ngoại thất của ta. Ta là Ái Tân Giác La Bảo Thái, trưởng tử của Dụ Thân vương đương triều."
Quả nhiên là thân phận còn tôn quý hơn cả thế tử Giản Thân vương. Dụ Thân vương Ái Tân Giác La Phúc Toàn là anh trai cùng mẹ khác cha của Khang Hy, được Khang Hy vô cùng tin tưởng, sủng ái.
Tằng tổ phụ của Giản Thân vương là anh em cùng mẹ với Thanh Thái Tổ Nỗ Nhĩ Cáp Xích, nên Giản Thân vương và Khang Hy chỉ có thể coi là anh em họ xa, quan hệ dĩ nhiên không thể thân thiết bằng Dụ Thân vương là anh trai ruột thịt.
Ngoại thất? Hắn lại muốn nàng làm ngoại thất của hắn?
Theo lẽ thường, nữ nhân của vương gia thế tử có chính thê đích phúc tấn, trắc phúc tấn và thứ phúc tấn. Trắc phúc tấn cũng là cưới hỏi đàng hoàng, được Lễ bộ triều đình sắc phong, ghi tên vào ngọc điệp gia phả của hoàng tộc, nên thực chất cũng là vợ, chỉ thấp hơn đích phúc tấn một bậc. Đại Thanh cho phép một chồng nhiều vợ, thế tử thường chỉ được xin phong một trắc phúc tấn, còn thứ phúc tấn thì địa vị thấp hơn, tương đương tì thϊếp, không được sắc phong, chỉ khi sinh con mới được ghi vào sổ sách hoàng thất, số lượng cũng không cố định.
Mà ngoại thất còn chẳng bằng thứ phúc tấn, đó là thân phận không thể lộ diện vĩnh viễn không thể đặt lên bàn cân.
Ô Cẩm không tin rằng người trước mặt vừa gặp đã yêu nàng. Với dung mạo tầm thường này làm sao có chuyện vừa gặp đã yêu? Vậy mà hắn lại muốn nàng làm ngoại thất đây chẳng phải là sỉ nhục nàng sao?
"Thế tử gia, nô tỳ thân phận thấp hèn, dung mạo xấu xí, không xứng với ngài, xin ngài hãy tha cho nô tỳ."
Dận Chân đứng dậy, từng bước tiến về phía Ô thị, dừng lại ngay trước mặt nàng. Hắn từ trên cao nhìn xuống, vươn tay nâng cằm nàng lên, giọng đầy ngạo mạn: "Tuy chỉ là ngoại thất, nhưng được ta sủng hạnh là phúc phần của ngươi. Đây là cơ hội tốt để ngươi một bước lên mây. Bám lấy ta dù là ngoại thất, ngươi cũng hiển quý hơn người khác. Ngươi quả thực không xứng với ta nhưng hôm nay ta cao hứng ban cho ngươi cơ hội bám lấy ta. Còn nữa nếu ngươi muốn a mã ngươi được thả ra, thì ngoan ngoãn nghe lời ta, làm theo những gì ta nói."