Chương 1

Ngày mồng sáu tháng Chạp, gió lạnh căm bao phủ kinh thành, rét buốt thấu xương.

“Tứ A ca, mấy hôm nay rảnh rỗi, hay là chúng ta ra ngoại ô săn bắn? Nghe nói năm nay lợn rừng nhiều lắm, biết đâu lại săn được một hai con.”

Thế tử Nhã Nhĩ Giang A vừa đi cạnh Dận Chân vừa cười nói, giọng còn pha chút trêu chọc.

Dận Chân chỉ khẽ nhấc mắt, lạnh lùng liếc hắn một cái. Mấy hôm trước, Hoàng A mã kiểm tra tài cưỡi ngựa bắn cung của các A ca. Kết quả chỉ có Thái tử được khen, còn những người khác đều bị trách mắng, riêng hắn bị rầy la thậm tệ nhất. Hoàng A mã chê hắn tay trói gà không chặt, vô dụng, kỹ thuật bắn cung kém cỏi, làm mất mặt tổ tiên và hoàng tử Đại Thanh, không xứng là con cháu Bát Kỳ sinh ra trên lưng ngựa.

Nếu không phải Nhã Nhĩ Giang A là người cùng lớn lên từ nhỏ, tình nghĩa gắn bó, thì chỉ một câu nói trêu chọc vừa rồi cũng đủ khiến hắn ta hối hận. Nghĩ đến lời răn mắng hôm trước, trong lòng hắn vẫn còn buồn bực, chẳng còn hứng thú mà nghĩ đến chuyện săn bắn.

Đoàn người men theo hành lang có mái che, đi qua cổng vòm Nguyệt Môn. Vừa bước đến tiền viện thì thấy trong sân đã có người. Ba cô nương đứng quay lưng về phía họ, hai cô khác thì quỳ, đầu cúi gằm, nên không hay biết có người đang tới sau lưng.

“Đồ xấu xí! Đi đứng không có mắt à, dám va vào ta? Ai cho ngươi cái gan ấy? Với cái mặt kia mà cũng dám ra đường? Nếu là ta, đã ngoan ngoãn trốn trong nhà, cửa lớn không dám bước, cửa nhỏ cũng chẳng dám ra rồi!”

“Xin Cách Cách thứ tội, là nô tỳ sai, nô tỳ xin tạ tội với Cách Cách, mong Cách Cách bớt giận, tha cho nô tỳ lần này.”

Nhã Nhĩ Giang A vừa nghe giọng, đã nhận ra muội muội Đa Lan lại đang gây sự, làm khó dễ hạ nhân. Tính tình muội ấy ngang ngược, hễ gặp chuyện không vừa ý liền trút giận lên đầu kẻ khác. Bình thường hắn chẳng mấy để tâm, nhưng hôm nay Tứ A ca ở đây, việc xấu trong nhà đâu tiện để người ngoài biết. Hắn vừa định mở lời ngăn lại thì đã bị Tứ A ca đưa tay cản. Đành nuốt lời, ánh mắt rơi xuống hai người đang quỳ.

Hai cô nương này trông lạ mặt, hắn chưa từng gặp bao giờ. Đặc biệt, trên gương mặt một người còn có vết sẹo lớn kéo dài nửa bên má trái, trông thật dữ tợn. Chính cô nương mang sẹo ấy là người vừa khấu đầu xin tha, nàng quỳ phía trước, che khuất một phần thân hình người phía sau.