…
Bên Vương Tú Hoa bắt đầu tắm rửa. Ngâm mình trong thùng tắm, nghĩ đến chuyện vừa rồi, nàng hận không thể chà nát da mình. Chết tiệt, đáng bị trời đánh, ghê tởm, xui xẻo!
"Tiểu chủ, nên đứng lên rồi, nước lạnh dễ bị cảm lạnh." Hồng Oánh cẩn thận mở miệng. Da của tiểu chủ đã bị chà đỏ ửng cả rồi, chà nữa sợ là rách da mất. Nãy nước còn nóng hổi, giờ đã nguội đi nhiều, nàng ấy thật sự sợ tiểu chủ bị cảm lạnh. Trời đông giá rét, nếu nhiễm phong hàn thì phiền phức.
Vương Tú Hoa đành phải đứng dậy, không ngâm mình trong nước nữa, để Hồng Oánh và Tử Lan mặc quần áo thay nàng, rồi từ phía sau bình phong trở về giường ngồi.
Sau khi trời tối, trong phòng bắt đầu thắp đèn. Ngọn nến trắng trên chân đèn men xanh hình hoa quỳ của Việt diêu lay động chập chờn. Hồng Oánh chụp l*иg đèn lên thì đỡ hơn một chút. Nàng ấy quay đầu liếc nhìn tiểu chủ đang ngồi ngẩn người trên giường, ánh mắt vô định, không biết đang nghĩ gì. Từ khi Hoàng thượng đến, tiểu chủ đã thất thần. Động tĩnh một canh giờ trước, các nàng ấy ở ngoài cửa cũng nghe thấy chút ít, chỉ cảm thấy tiểu chủ và Hoàng thượng đang tranh cãi, có chút đáng sợ. Vừa sợ Hoàng thượng nổi giận, lại sợ tiểu chủ mạo phạm Hoàng thượng.
May mà Trương ma ma đã vào. Hồng Oánh không nhịn được, tiến lên ghé vào tai Trương ma ma nói nhỏ một câu, bảo Trương ma ma an ủi tiểu chủ. Nàng ấy nhìn thấy canh thuốc trong tay Trương ma ma, lại hỏi một câu: "Ma ma, đây là canh thuốc gì, trị bệnh gì ạ?"
Trương ma ma bưng bát canh tránh thai đã sắc xong, nhất thời không biết nên mở miệng thế nào, sợ nói quá rõ ràng sẽ làm tổn thương lòng tiểu chủ. Nam nhân thì sướиɠ rồi, còn nữ nhân thì phải chịu tội.
Vương Tú Hoa cũng nhìn sang. Thấy Trương ma ma do dự, ngập ngừng, vẻ mặt khó xử, nàng lập tức hiểu ra đó là gì. Sau khi thị tẩm, Hoàng thượng hoặc phi tần có phân vị cao không muốn để nữ tử thị tẩm sinh hạ con nối dõi thì sẽ sai người ban canh tránh thai. Thứ Trương ma ma bưng chính là canh tránh thai đây mà. Nàng vốn cũng không muốn sinh con cho Khang Hi, không muốn mang thai, việc này vừa hay hợp ý nàng. Nàng vươn tay: "Ma ma, mau bưng qua cho ta, ta uống."
Trương ma ma bưng bát thuốc đến, nhìn vẻ mặt tiểu chủ liền hiểu nàng đã hiểu rõ mọi chuyện. Hai tháng tiếp xúc, tiểu chủ đâu phải kẻ ngốc, chẳng giống Hồng Oánh còn nhỏ dại, chưa hiểu sự đời.
"Tiểu chủ, người uống khi còn nóng đi ạ, uống nóng sẽ át bớt vị đắng."
Vương Tú Hoa đón lấy bát thuốc tránh thai còn nghi ngút khói, đáy bát hơi ấm, vừa đưa lên mũi đã thấy mùi hăng xộc vào. Dù uống nóng hay nguội, thuốc này vẫn đắng ngắt. Nàng không chút do dự, bưng bát lên, uống một hơi cạn sạch thứ nước ấm nóng, cay xè.
May mà không phải ngày nào Khang Hi cũng đến. Nếu ngày nào hắn cũng ghé qua, ngày nào nàng cũng phải uống thứ thuốc đắng này, nàng sợ mình không nhịn được lén lút giấu dao, cắt phăng "của quý" của hắn, cái đồ mặt rỗ đáng nguyền rủa.