Chương 45

Trời đã sáng, chắc hôm nay tỷ tỷ không bán bánh bao nữa. Hắn ra xem nước trong chum, không còn bao nhiêu. Chân tỷ tỷ còn bị thương, chắc chắn không xách nước được. Hắn nghĩ dù sao tỷ tỷ cũng đang giận, hắn lại đoạt mất sự trong trắng của nàng, vậy để hắn đi đổ đầy nước vậy.

Hắn sờ lên cổ mình, sờ được những vết cào mà tỷ tỷ cào hắn, ngay cả mu bàn tay cũng đầy vết cào. Hắn đẩy xe cút kít nhỏ chuẩn bị đi lấy nước, vừa ra ngoài thì thấy Ngô đại nương ở cách đó không xa. Hắn liếc xéo bà ấy một cái đầy hung hăng, không nói gì, đi về phía bờ sông.

Ngô đại nương thấy hắn đi ra, còn bị liếc một cái, ánh mắt người kia sắc bén. Dù sao cũng làm chuyện khuất tất, bà ấy vẫn có chút chột dạ và sợ hãi. Tối qua bà ấy sợ sự việc không thành nên đã bỏ hết chỗ thuốc mua về vào bát cơm tối qua Phú Quý ăn. Người bán thuốc nói chỉ cần dùng một gói là đủ, bà ấy lại bỏ tận năm gói.

Tối qua bà ấy lén lút đến nhà Vương Tú Hoa nghe ngóng động tĩnh, biết tối qua Phú Quý và Vương Tú Hoa ầm ĩ cả đêm. Chắc là Vương Tú Hoa đã mất sự trong trắng, cuối cùng chuyện này vẫn để Vương Tú Hoa chiếm tiện nghi.

Phú Quý gánh hai chuyến mới đổ đầy chum nước. Hắn thấy cửa phòng tỷ tỷ đóng kín, không thấy nàng ra ngoài, cũng không thấy nàng nấu cơm. Cơm thì vẫn phải ăn, không thể để nàng đói được. Nhưng hắn không biết nấu cơm, lại không muốn để tỷ tỷ đói. May mà ngày thường hắn theo tỷ tỷ bán bánh bao, thỉnh thoảng tỷ tỷ cho hắn vài đồng tiền, hắn từ từ tích góp lại, đếm ra cũng có mười hai đồng. Hắn cầm tiền đến một cửa hàng bánh ngọt trong thôn mua hai cái bánh vừng và hai cái bánh đậu xanh, tiêu hết sạch mười hai đồng tiền. Hắn cầm về nhà, tiến lên gõ cửa phòng tỷ tỷ.

"Tú Hoa tỷ tỷ, tỷ ăn chút gì đi. Ta ra ngoài mua bánh vừng và bánh đậu xanh."

Chuyện Phú Quý khác thường vào tối qua hẳn là bị người ta hạ thuốc. Có lẽ Ngô đại nương muốn Phú Quý và Mạnh Thư Nhã gạo nấu thành cơm nên đã chọn cách hạ thuốc. Dù sao cũng là nàng đưa Phú Quý đến nhà Ngô đại nương, nàng lại rời đi trước nên Phú Quý cho rằng nàng cấu kết với bọn Ngô đại nương để tính kế hắn. Hắn bị hạ thuốc cũng là có tình có lý. Nàng cũng không biết Ngô đại nương đã cho hắn uống bao nhiêu, tối qua Phú Quý tuyệt đối đã mất lý trí, bị thuốc sai khiến.

Chuyện này vẫn phải đối mặt thôi.

Vương Tú Hoa vẫn mở cửa đi ra, thấy Phú Quý cầm gói bánh được gói bằng lá ngô, những vết cào trên mặt hắn rất rõ ràng, giống như vừa đánh nhau một trận. Nàng lên tiếng: "Chúng ta đều coi như chuyện tối qua chưa từng xảy ra. Ngươi hãy quên nó đi, sau này đừng nhắc lại chuyện này nữa, ta cũng không trách ngươi, ngươi cũng đừng trách bọn Ngô đại nương, chúng ta đều quên chuyện này đi."

Phú Quý nghe vậy thì không vui. Sao hắn có thể coi như chưa từng xảy ra? Đúng là sự trong trắng của nàng bị hắn đoạt mất, dù thế nào đi nữa, nam nhân đoạt trinh tiết của nữ nhân thì phải chịu trách nhiệm, dù cho tối qua hắn bị hạ thuốc, bị người ta tính kế, bất đắc dĩ mới làm những chuyện đó với nàng.

"Tú Hoa tỷ tỷ, ta sẽ chịu trách nhiệm với tỷ. Sau này ta sẽ học làm bánh bao, sẽ cố gắng kiếm tiền nuôi gia đình."

"Ngươi không nghe hiểu tiếng người sao? Ta bảo ngươi quên chuyện này đi! Ai cần ngươi chịu trách nhiệm? Ngươi còn nói thêm một câu nữa, ta sẽ đuổi ngươi ra ngoài, câm miệng cho ta! Sau này còn nhắc đến chuyện này, ngươi đừng hòng ở nhà ta nữa, cút đi đâu thì cút!"

Phú Quý đành phải im miệng trước, trong lòng thầm nghĩ cứ nghe lời tỷ tỷ trước, không nhắc đến chuyện này trước mặt nàng, dù sao thì hắn cũng phải chịu trách nhiệm. Hắn còn lo lắng không có gì ràng buộc giữa hắn và tỷ tỷ, giờ xảy ra chuyện này, hắn chính là nam nhân của tỷ tỷ, tỷ tỷ không thể tùy tiện bỏ rơi hắn được. Nếu như vì chuyện này mà nàng có con của bọn họ, vậy thì bọn họ sẽ gắn bó chặt chẽ với nhau.

Hắn không so đo chuyện tỷ tỷ tính kế mình, dù sao tối qua hắn đã khiến tỷ tỷ chịu khổ chịu mệt, bọn họ đã thân mật da thịt, hẳn là tỷ tỷ sẽ không đẩy hắn cho người khác nữa.