Chương 40

Không được, phải nhanh chóng nghĩ cách để nữ nhi bà ấy và Phú Quý "gạo nấu thành cơm". Đợi Phú Quý nhớ ra mọi chuyện, hắn cũng không thể chối bỏ. Nhìn Phú Quý có vẻ là người xuất thân giàu sang, vọng tộc quyền quý, dù gả vào làm thϊếp cũng còn hơn gả cho một tên nghèo kiết xác chẳng có gì. Chẳng lẽ phải cam chịu cảnh nghèo khó suốt đời, không có ngày nào ngóc đầu lên được ở cái trấn Lô Vu này? Bà ấy chỉ mong nữ nhi bà ấy được gả vào một nhà giàu có thì cuộc sống của họ cũng sẽ tốt hơn.

Ngô đại nương đưa giỏ quýt cho Vương Tú Hoa rồi vội vã rời đi.

Sau khi bán xong bánh bao, Vương Tú Hoa bắt đầu thu dọn mớ nấm hái hôm qua. Những loại nấm cần phơi thì phải tranh thủ phơi lên. Phú Quý ngồi trong sân nhìn nàng bận rộn, thỉnh thoảng nàng lại nhờ hắn giúp đỡ.

Bận xong việc, nàng lại ra đồng xem rau mình trồng, tưới nước cho chúng. Sắp đến đầu thu, nàng phải trồng thêm rau mới, gieo thêm hạt giống, tranh thủ có một vụ bội thu trước mùa đông, mùa đông còn có rau để cất vào hầm, còn phải biếu cho hai tỷ tỷ một ít.

Bận rộn cả ngày, trời cũng nhanh chóng xế chiều, ánh tà dương dần tắt, chỉ còn lại chút ánh vàng cam le lói.

Họ ngồi ăn cơm cùng nhau.

Kỳ lạ thật, lâu như vậy rồi, sao người nhà của hắn vẫn chưa tìm đến? Đến cả tỷ tỷ nàng cũng đã nghe nói chuyện này, có lẽ đã lan truyền ra ngoài rồi, sao lại chưa đến tai người nhà hắn? Nếu hắn còn người nhà, lẽ ra phải tìm đến rồi chứ, chẳng lẽ người nhà hắn đều cho rằng hắn đã chết nên không tìm đến nữa sao?

Ở Đại Thanh, người Mãn Châu tôn quý hơn người Hán nhiều. Bởi vì Thái Tổ của Đại Thanh đến từ thảo nguyên Mông Cổ, là người Mãn Châu. Sau khi thành lập Đại Thanh, người Mãn Châu tiến quân vào Trung Nguyên, vì vậy địa vị tăng cao. Ngược lại, địa vị của người Hán trở nên thấp kém. Ngay cả chức quan cũng do người Mãn Châu chiếm giữ phần lớn, các vị quan người Hán chỉ có lác đác vài người, lại không được trọng dụng, đề bạt. Ấy là do triều đình bất ổn, đang lúc loạn Tam phiên, để duy trì sự thống trị của Mãn Thanh, lôi kéo người Hán, tranh thủ sự ủng hộ của người Hán và một số sĩ phu, Khang Hi học theo chế độ đích trưởng tử kế vị của người Hán, lập đích trưởng tử làm Thái tử, trữ quân một nước, lại đề bạt một số vị quan người Hán. Sau đó, cục diện ổn định lại, địa vị của người Hán cũng được nâng lên một chút.

Lúc ăn cơm tối, Vương Tú Hoa nhìn chằm chằm Phú Quý và suy nghĩ. Nàng cảm thấy có lẽ trấn Lô Vu quá hẻo lánh, thôn xóm quá nhỏ, tin tức không thể truyền ra cũng không thể truyền vào.

Sau khi ăn tối xong, nàng lấy ra một hộp cao xoa da rắn. Thứ này không hề rẻ, là đồ dành để xoa tay vào mùa đông khi tay bị cóng đỏ, phòng ngừa bị nứt nẻ. Một hộp giá một xâu tiền, ước chừng một lượng bạc. Nàng đưa hộp cao xoa da rắn cho hắn.

“Đây là gì?”

“Xoa tay đi. Tay ngươi bị nứt da rồi, xoa vào sẽ khỏi.”

“Ta không biết xoa, tỷ tỷ xoa cho ta đi.”

“Sao ngươi không bảo ta ăn cơm thay ngươi luôn đi? Ta ăn thay ngươi được đấy.” Vương Tú Hoa nói với vẻ bực mình, ném hộp cao xoa da rắn cho hắn, bảo hắn tự xoa, đồng thời dặn hắn phải xoa tiết kiệm, đừng lãng phí, thứ này không hề rẻ.

Hai ngày sau, gần chạng vạng, trời còn chưa tối. Ngô đại nương đã nhiệt tình mời Vương Tú Hoa và Phú Quý sang dùng bữa. Bà ấy bảo rằng vừa mới làm thịt một con ngỗng béo ngậy, nhà có bốn người nên ăn mãi không hết, sợ để thịt hầm qua đêm trong thời tiết nóng nực sẽ ôi thiu.

Vương Tú Hoa hiểu rõ ý tứ của Ngô đại nương. Bà ấy muốn tạo cơ hội để Phú Quý và Mạnh Thư Nhã gần gũi hơn, không tiếc làm thịt ngỗng đãi khách. Thường dân quanh năm suốt tháng nào dám mạnh tay làm thịt ngỗng, gà vịt chứ, chỉ khi có dịp trọng đại mới dám động đến. Hơn nữa, Ngô đại nương còn nổi tiếng là người tiết kiệm.

Trong mắt Ngô đại nương, việc Mạnh Thư Nhã và Phú Quý thành đôi là một lối thoát tốt cho nữ nhi, bậc làm phụ mẫu nào chẳng tính toán cho tương lai của con cái. Bình thường Ngô đại nương luôn hết lòng yêu thương Mạnh Thư Nhã, sợ nữ nhi làm việc nặng nhọc thì tay chân thô ráp, hiếm khi để nàng ấy phải động tay vào việc nặng nhọc gì, một lòng mong nàng ấy gả vào một gia đình tử tế, chứ tuyệt nhiên không có ý định đẩy nàng ấy vào ải khổ.