Năm Khang Hi thứ hai mươi chín, ngày mùng sáu tháng mười hai, tiết đầu đông.
Phía nam kinh thành có một con hẻm tên là Đông Dương. Đi qua cổng Sùng Văn, men theo phố An Vĩnh đến tận cuối con đường vắng vẻ nhất, có một tòa phủ đệ tĩnh lặng. Cổng ngoài treo tấm biển đề hai chữ Triệu phủ. Ngoài tấm biển ấy ra, cổng chính trơn láng không có bất kì vật trang trí nào, cánh cửa gỗ lê vàng im lìm khép kín.
Đây là một tòa tam viện rộng rãi. Qua cổng Thùy Hoa là một khoảng sân lớn, gian chính phòng đối diện sân chính là nơi Vương Tú Hoa ở.
Hôm nay đã là ngày thứ năm mươi sáu nàng trở thành ngoại thất của Khang Hi. Kể từ khi bị hắn đưa về kinh thành đến nay, thấm thoắt gần hai tháng trôi qua, nàng chưa một lần gặp lại hắn.
Tòa phủ đệ này nào khác chi một nhà giam trá hình của Khang Hi, biến nàng thành con chim trong l*иg son, vĩnh viễn không thể bay khỏi kinh thành. Nàng xuyên không đến Đại Thanh, sống yên ổn tới năm hai mươi hai tuổi. Chỉ vì một lần ra tay cứu giúp Khang Hi, mà cuối cùng lại rước lấy kiếp nạn này: bị bắt từ Tô Châu đến kinh thành, xa rời quê hương thân thuộc, đoạn tuyệt với người thân. Nàng bị giam lỏng trong phủ đệ, không được phép ra vào, ngày ngày chỉ có thể ngẩng đầu nhìn lên bầu trời vuông vức.
Kẻ đầu sỏ không có ở đây, nàng chẳng có nơi nào để trút giận. Tháng đầu tiên khi mới bị đưa tới, nàng đã đập phá mọi thứ trong tầm tay, tìm đủ mọi cách hòng trốn thoát. Nhưng hắn là Khang Hi, là hoàng đế Đại Thanh quyền thế ngút trời, tay nắm mấy chục vạn binh mã, giam giữ một nữ tử yếu đuối thì dễ như trở bàn tay. Tòa phủ đệ này ban đầu có hộ quân canh gác tầng tầng lớp lớp, nàng đúng là chạy đằng trời cũng không thoát. Chưa đầy một ngày, tất cả những thứ bị đập vỡ lại được nhanh chóng thay mới.
Đến tháng thứ hai, nàng thôi không náo loạn, cũng không còn ý định trốn thoát nữa. Lực lượng hộ quân lúc này mới giảm đi đôi chút, nhưng số người giám sát nàng thì chẳng vơi đi người nào.
Trong phủ, tất cả những kẻ hầu người hạ đều là tai mắt của hắn, tổng cộng có tám người: hai nữ tỳ thân cận chuyên chăm lo cho nàng, hai công công thân hình vạm vỡ canh giữ cửa chính để phòng nàng bỏ trốn, hai ma ma phụ trách bếp núc, và hai tiểu thái giám lo việc mua sắm bên ngoài. Tất cả cùng sống chung một phủ đệ, nhất cử nhất động của nàng đều nằm gọn trong tầm mắt của họ. Trong tòa tam viện này, nàng có thể đi đến bất kỳ xó xỉnh nào, chỉ duy nhất không thể bước ra khỏi cửa phủ.