Chọn một hồi lâu hai người lại quay về khách điếm, Mễ Nhiên thương lượng với chủ nhà trọ mượn phòng bếp một lát, sau khi xong xuôi liền mang đống đồ mình đã mua đem ra sau bếp.
Hàn Thương Uyên đang nhàm chán liền đi theo xem.
Hai người một trước một sau chui vào sau bếp, Hàn Thương Uyên nhàn nhã tựa cửa nhìn mỹ nhân băng sơn bận rộn.
Hàn Thương Uyên thích một chút chua chua ngọt ngọt. Mễ Nhiên liền chọn mận cùng thanh trà để làm cho nàng.
Nữ nhân một bên rửa sạch mấy loại quả, một bên kỳ công cọ rửa chum đồng, cũng không biết là từ đâu có được.
Đập nát mận bỏ vào trong bình, lại rải thêm một lớp đường tinh mịn, cứ thế một lớp lại một lớp, cuối cùng thả vào mấy cục đường phèn. Sau đó đến thanh trà, động tác thuần thục giống như đã làm qua vô số lần. Nhét đầy hai bình to bằng hai bàn tay, chỗ mận còn lại Mễ Nhiên lại tách đôi, bỏ vào một chút muối, đường, một chút ớt rồi một chút hương liệu, sau khi đã ngấm vị liền bê ra cho Hàn Thương Uyên.
Nàng ấy đang ngồi trong đình hóng gió ngoài sân, cả người nhoài lên trên bàn, không biết do mệt mỏi hay vẫn là do nhàm chán.
Mễ Nhiên lại gần sờ trán nàng, nhiệt độ cũng không tăng thêm, Hàn Thương Uyên có chút bất đắc dĩ nhìn đối phương: “Sao vậy?”
“Hoa quả ngào đường đến tối mới có thể ăn.”, Mễ Nhiên chậm rãi nói: “Trước tiên ăn thử mận dầm đi, nàng nhất định sẽ thích.”
Mận dầm? Hàn Thương Uyên không tin nhìn đĩa mận dính đầy gia vị trên tay đối phương: “Cái này... ăn được sao?”
Trong đầu Mễ Nhiên lướt qua một đoạn kí ức cũ, nhìn biểu cảm không tin nổi của người trước mắt bỗng thấy thật dễ thương, Mễ Nhiên đặt đĩa mận xuống bàn, ngồi xuống bên cạnh Hàn Thương Uyên: “Ăn được, có muốn ăn thử không?”
Đôi mắt chắc chắn của Mễ Nhiên quá có sức thuyết phục, Hàn Thương Uyên cuối cùng cũng đồng ý nếm thử. Một miếng vào miệng đã khiến nữ nhân phải ngạc nhiên, hai mắt Hàn Thương Uyên sáng lên, cười khanh khách với người bên cạnh: “Thật ngon quá.”
Hương vị chua cay hòa quyện còn có chút ngọt ngào khiến Hàn Thương Uyên nháy mắt bị thu hút, rất nhanh đã ăn hết đĩa mận một cách ngon lành.
Trong khi đó Mễ Nhiên lại chỉ yên lặng nhìn nàng, khi đối phương ăn xong còn lau đi vết nước bên khóe môi mềm mại. Hàn Thương Uyên khựng lại trong giây lát, xong cũng không nói gì.
Buổi sáng của hai người cứ như vậy trôi qua một cách yên bình.
Đến nửa buổi chiều, Hàn Thương Uyên đã buồn chán đến cả người mốc meo, nàng nhìn hai hộp hoa quả ngào đường trên bàn, ánh mát đột nhiên sáng lên. Có lẽ ăn một chút cũng được.
Nghĩ đoạn, nữ nhân đứng dậy mở hộp, hương thơm khiến Hàn Thương Uyên nhịn không được nuốt một ngụm nước miếng. Không nghĩ đến đạo cô này còn rất thạo làm mấy thứ đồ ăn vặt này, có lẽ có thể mở quầy kiếm tiền được rồi.
Tưởng tượng một người lạnh lùng như Mễ Nhiên đứng ở ven đường bán đồ ăn vặt, Hàn Thương Uyên ngả ra bàn cười khúc khích.
Đúng là không nên nghĩ mấy chuyện linh tinh mà.
Vừa ăn được mấy miếng cửa phòng đã mở ra, Hàn Thương Uyên thấy Mễ Nhiên ôm mấy thanh tre cùng giấy màu đi vào.
“Tỷ làm gì vậy?”, Hàn Thương Uyên một bên nhai mận, một bên ngạc nhiên nhìn Mễ Nhiên xếp đồ lên bàn.
Mễ Nhiên thả hết đống đồ xuống, thấy Hàn Thương Uyên nửa ôm bình hoa quả ngào đường mà khẽ mỉm cười, nàng tiến lại xoa đầu đối phương: “Làm đèn l*иg cho nàng.”
Dừng một chút, Mễ Nhiên lại lên tiếng: “Uyên nhi, tối nay có muốn cùng ta đi thả đèn không?”
“Nhưng ta không biết làm đèn.”, Hàn Thương Uyên thành thật đáp.
“Ta làm cho nàng.”
Hàn Thương Uyên bật cười, lông mi thật dài rũ xuống, không nói không rằng coi như đồng ý.
Mấy ngày ở chung nàng phát hiện Mễ Nhiên kì thực cực kì để ý đến mình, quan tâm săn sóc từng chút chút một, mỗi giây mỗi phút đều giống như lấy lòng.
Hàn Thương Uyên nghiêng đầu nằm xuống bàn, chăm chú nhìn ngón tay thon dài kia cẩn thận tách thanh tre thành từng lát mỏng, cắt giấy màu thành những hình dáng khác nhau.
Chẳng mấy chốc một chiếc đèn hoa mai đã hoàn thành. Đôi mắt Hàn Thương Uyên sáng lên, vui vẻ cầm đèn l*иg sờ loạn.
“Cẩn thận một chút.”, bàn tay lành lạnh áp lên tay Hàn Thương Uyên, Mễ Nhiên lấy đèn ra khỏi tay nàng, giọng nói nhẹ như dỗ trẻ con: “Keo cùng màu vẫn chưa khô, cẩn thận bị bẩn.”
“Không sao.”, Hàn Thương Uyên bật cười khanh khách: “Đèn này tỷ làm cho ta sao?”
“Ừ.”
Tiếng cười giòn tan vang vọng khắp phòng, vừa nghe liền biết tâm tình chủ nhân có cực kì vui vẻ: “Lần đầu tiên có người làm đèn l*иg cho ta, thật tốt.”
Bàn tay cầm đèn của Mễ Nhiên khựng lại, ánh nhìn dừng trên đỉnh đầu nữ nhân, không biết trong lòng tư vị thế nào, đắng ngắt cùng đau lòng, Mễ Nhiên xoa đầu Hàn Thương Uyên, đèn l*иg cũng lại đặt vào trong tay nàng: “Nếu nàng thích, sau này ta đều sẽ làm cho nàng.”
Hàn Thương Uyên ngẩn người nhìn đèn l*иg trong tay, không phải là cực kì tinh xảo, cũng không phải cực kì quý giá, chỉ đơn giản là vài mảnh tre ghép lại với mấy tờ giấy mua ngoài lề đường.
Nhưng thật nặng, cũng thật ấm.
Khóe môi nữ nhân cong lên, đôi mắt cũng nóng hổi ướŧ áŧ. Hàn Thương Uyên giấu gương mặt vào trong lớp y phục xinh đẹp, giọng nói có chút run rẩy: “Vậy tỷ hứa với ta đi.”
Cố chấp như vậy, không tin tưởng bất cứ thứ gì.
Mễ Nhiên thở dài, bất đắc dĩ trả lời: “Chỉ cần nàng muốn, ta bất cứ lúc nào cũng có thể làm cho nàng. Ta hứa.”
Khoảng hai canh giờ sau mới làm xong được hai chiếc đèn, hai người lại tất bật thu dọn.
Trời xẩm tối, Mễ Nhiên dẫn theo Hàn Thương Uyên ra khỏi cửa hòa vào dòng người náo nhiệt.
Có lẽ đang có lễ hội nên đường xá cũng đông đúc hơn bình thường nhiều, Mễ Nhiên có chút lo lắng nắm lấy bàn tay Hàn Thương Uyên, đổi lại tiếng cười khúc khích của nàng.
“Sao vậy?”, đối với thắc mắc của Mễ Nhiên, Hàn Thương Uyên chỉ lắc đầu, nhưng rồi cũng nói: “Ta cũng đâu phải trẻ con, tỷ còn nắm tay ta làm gì?”
Nơi da thịt chạm nhau đốt lên một dòng lửa ấm, Mễ Nhiên vẫn như cũ nắm chặt không bỏ, rảo bước đi về phía bờ sông đầy ánh sáng: “Không phải coi nàng thành trẻ con, nhưng ta cũng sợ sẽ lạc mất nàng.”
Giữa thiên hạ rộng lớn này, nếu lạc nhau thì biết đi đâu mà tìm đây?
Hàn Thương Uyên lại thất thần nhìn bóng lưng mềm mại trước mắt, mái tóc mềm mại theo từng bước chân tung bay, tựa như lông vũ cọ vào trong tim Hàn Thương Uyên, vừa nhẹ nhàng nhưng lại thật nhanh, đến mức nàng không nắm bắt được một chút cảm xúc đang thay đổi.
Đêm hôm ấy, có một nữ nhân dẫn theo một người khác đến bờ sông dài, dưới gốc bạch mai khẳng khiu không có sức sống thả đèn l*иg.
“Mong ước của tỷ là gì?”, Hàn Thương Uyên lơ đãng nhìn bóng dáng hai chiếc đèn l*иg trôi xa, có chút tiếc nuối không muốn buông tay.
Mễ Nhiên thật lâu không có trả lời, đến tận khi Hàn Thương Uyên tưởng rằng nàng không muốn nói thì Mễ Nhiên mới thấp giọng lên tiếng: “Nguyện người một đời an nhiên.”
Nhưng giữa sự tấp nập, Hàn Thương Uyên cũng không nghe rõ Mễ Nhiên nói gì. Nàng muốn sáp lại gần đối phương để nghe, nhưng vừa xoay người đã bị những người đi sau đẩy về phía trước.
Trước mắt đột nhiên tối sầm, Hàn Thương Uyên rơi vào cái ôm của Mễ Nhiên. Trái tim bỗng nhiên đập hụt một cái, dái tai không biết vì sao lại nóng bừng, gò má hồng đào cứ đáp trên một địa phương mềm mại.
Biết rõ là không được, xong Hàn Thương Uyên cũng không rời đi, Mễ Nhiên cũng không buông tay. Hai người cứ như vậy ôm nhau bên bờ sông mờ ảo không có ánh sáng.
Chỉ là một chút ích kỷ mà thôi, thêm một chút một chút nữa.
Giá như thời khắc này tồn tại mãi mãi.
Đằng sau truyền đến tiếng pháo hoa, Hàn Thương Uyên giật mình tránh hỏi cái ôm của Mễ Nhiên, thoáng chút ngượng ngùng cười nhẹ một cái, không dám nhìn người bên cạnh mà xoay người nhìn pháo hoa rực rỡ trên bầu trời.
Vẫn mong một chút tâm tư bé nhỏ của nàng không bị người kia phát hiện.
Nhưng làm sao có thể không phát hiện? Mễ Nhiên có chút tiếc nuối khi để độ ấm trong lòng vuột mất, nàng thở dài nhìn sang người bên cạnh, đôi mắt lấp lánh ánh sáng đầy thâm tình nhìn gương mặt quá mức xinh đẹp kia.
Đột nhiên muốn hôn lên ánh mắt in hình pháo hoa rực rỡ.
Bàn tay trong lớp y phục dày nắm chặt, Mễ Nhiên khắc chế tâm tình, không muốn dọa sợ người đã rất lâu mới có thể tìm lại.
Trong đêm tối bên bờ sông, một người yên lặng ngắm pháo hoa, một người yên lặng ngắm một người.
Tâm tình dường như lại có chút tương đồng.
Hai chiếc đèn l*иg chậm rãi trôi, cuối cùng mắc kẹt lại dưới chân cầu, nước vỗ thế nào cũng không trôi nữa, tụ chung lại một chỗ không tách rời.