Chương 5: Từ kinh nhạc đến nghi hoặc

Đêm đó Hàn Thương Uyên phát sốt, nàng trùm chăn nằm trên giường, gương mặt xinh đẹp đỏ bừng chôn trong đệm chăn thật dày, trong cơn mơ có thể nữ nhân không ngừng run rẩy, có thể vì lạnh, cũng có thể vì những cơn ác mộng quấy phá nhưng lại không thể nhớ lại khi thức dậy.

Mễ Nhiên đau lòng ngồi bên giường, nàng nắm chặt tay đối phương, cẩn thận từng chút một lau mồ hôi cho nàng. Hình ảnh yếu đuối của người trước mắt chồng lên kí ức trong quá khứ, trái tim Mễ Nhiên giống như bị bóp nghẹt, đau đến cả người cứng đờ, nàng sợ hãi gọi một tiếng: “Uyên nhi.”

May mắn người trong cơn mơ dường như vẫn nghe thấy lời nàng gọi, Hàn Thương Uyên mơ màng ngẩng đầu, đôi mắt chớp chớp một màng sương, trái tim Mễ Nhiên lại an tĩnh lại, nàng đột nhiên đứng dậy, cởi ra áo choàng đơn bạc trèo lên giường, ôm lấy cả người Hàn Thương Uyên vào trong lòng.

Hơi ấm cùng lúc khiến cả hai tâm hồn đột nhiên bình lặng, Hàn Thương Uyên cố gắng tìm kiếm một khối băng để chui vào, còn Mễ Nhiên lại đón hơi ấm vào nơi lạnh lẽo nhất trong tâm hồn.

Một đêm an tĩnh.

Sáng sớm, dường như cơn sốt đã giảm đi rất nhiều, cả người Hàn Thương Uyên nặng nề rã rời, đau đớn còn hơn khi bị thương, nữ nhân khó chịu trở mình, xong lại phát hiện cả người không thể di chuyển.

Hàn Thương Uyên cảnh giác mở mắt, đập vào mắt nàng là một mảng trắng tinh, một phần mềm mại phồng lên chạm vào mặt nàng, nháy mắt nữ nhân liền biết đây là thứ gì, gương mặt Hàn Thương Uyên đỏ bừng cố sức thối lui.

Hành động của nữ nhân đánh thức người đang ngủ say, Mễ Nhiên thanh tỉnh nhìn chằm chằm vào gương mặt đỏ bừng của đối phương, trong phút chốc vị đạo cô lạnh lùng của trung nguyên muốn cười, khóe môi nàng nâng lên, âm thanh cũng có điểm vui vẻ: “Chào buổi sáng.”

Đoạn, nàng áp trán mình vào trán đối phương, thấy không còn quá nóng thì yên tâm.

Hàn Thương Uyên vẫn chưa thể thoát khỏi sự kinh ngạc khi nhìn thấy Mễ Nhiên bên cạnh, vì vậy đến khi đối phương mặc tốt y phục, khôi phục bộ dạng chỉn chu xa cách thì Hàn Thương Uyên mới bật dậy, xong vì động tác quá nhanh khiến đầu óc quay cuồng suýt rơi xuống đất.

Ngay lúc nàng tưởng bản thân sắp không xong rồi thì lại rơi vào trong một l*иg ngực ấm áp: “Nàng vẫn còn yếu, cẩn thận một chút.”

Mễ Nhiên đỡ Hàn Thương Uyên để nàng tựa lên thành giường, chỉnh tốt góc chăn: “Cảm thấy thế nào rồi?”

Hàn Thương Uyên phức tạp nhìn đối phương, mãi thật lâu sau mới có thể lên tiếng: “Tại sao người lại ở trên giường của ta?”

“Giúp nàng sưởi ấm.”, Mễ Nhiên diện vô biểu tình đáp, một lời liền khiến đối phương nghẹn họng không đáp được, lại thật lâu sau mới có thể nói: “Cảm ơn.”

Nhìn đối phương không biết phải làm sao khiến Mễ Nhiên vui vẻ, nàng xoa đầu Hàn Thương Uyên: “Không cần phải xa cách như vậy, dù sao sau này cũng sẽ ở cạnh nhau.”

“Ta hơn nàng ba tuổi, nàng có thể gọi ta là Nhiên tỷ.”, Mễ Nhiên nói.

Vậy là đối phương đã sắp ba mươi tuổi, nhưng nhìn qua cũng chỉ coi như miễn cưỡng chạm đến mốc hai tư hai lăm, Hàn Thương Uyên mím môi thấp giọng trả lời: “Nhiên tỷ.”

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, đáy mắt Mễ Nhiên xuất hiện một loại ánh sáng cực kì rực rỡ, nhưng rất nhanh lại bị nàng giấu đi, dù vậy Hàn Thương Uyên vẫn có thể nhìn thấy gương mặt bừng sáng của đối phương. Trong lòng có muôn vàn câu hỏi, nhưng rốt cuộc Hàn Thương Uyên cũng không hỏi ra nữa.

Liên quan gì đến nàng chứ, chỉ cần làm tốt điều bản thân nên làm là được rồi, cần gì dư sức quan tâm những chuyện không đâu vào đâu chứ.

“Vậy ta có thể gọi nàng là Uyên nhi không?”, Mễ Nhiên hỏi, âm thanh rất nhẹ rất mềm chui vào trong lòng Hàn Thương Uyên, gần giống như là đang thỉnh cầu.

Hàn Thương Uyên có chút lạ lẫm đối với vị đạo cô nổi danh giang hồ này, cười đáp: “Được, tỷ muốn gọi ta thế nào cũng được.”

Không khí xung quanh Mễ Nhiên tràn ngập ấm áp, nàng gọi một tiếng Uyên nhi, rồi lại tự vui vẻ nhẩm thầm trong lòng thêm vài tiếng, giống như cực kì trân trọng cái tên này.

Hàn Thương Uyên xem mà lạ, xong nàng cũng không muốn để ý quá nhiều. Đột nhiên bụng nữ nhân rột rột kêu lên mấy tiếng, nháy mắt gương mặt mỹ miều bị hun đến đỏ bừng.

Mễ Nhiên: “...”

Hàn Thương Uyên: “....”

Mễ Nhiên ngẩn người: “Vậy chúng ta dùng bữa trước được không?”

Hàn Thương Uyên yên lặng gật đầu.

Bữa sáng cũng chỉ có cháo trắng cùng một chút rau dưa ăn kèm, nhưng Hàn Thương Uyên cũng không ghét bỏ, nàng từng ăn qua cao lương mỹ vị, cũng đã từng ăn qua thức ăn của súc vật, đối với nàng, chỉ cần ăn được thì tất nhiên sẽ không oán thán. Còn Mễ Nhiên thì đã quen ăn những đồ thanh đạm như vậy, bữa sáng của hai người họ yên bình trôi qua.

Ở trong khách điếm mãi cũng buồn chán, hiện tại không bị người đuổi gϊếŧ, không cần đề phòng, không cần sợ sẽ có người để ý, Hàn Thương Uyên cảm thấy mọi thứ đều thật tốt, nhìn thấy đường phố nhộn nhịp liền muốn ra ngoài đi dạo.

Mễ Nhiên cũng không chút khó chịu đi cùng nàng.

Bên ngoài người đến kẻ đi, biết bao tuấn nam mỹ nữ cùng nhau vui vẻ nói cười. Hàn Thương Uyên cũng thoải mái hòa vào dòng người, y phục bằng lụa xinh đẹp theo gió nhẹ tung bay, cực kì nổi bật.

Cũng không biết Mễ Nhiên từ nơi nào lấy tới bộ y phục quý giá như vậy, hoa văn tử đằng uốn quanh vòng eo xinh đẹp, cổ áo mềm mại che khuất cảnh xuân cũng không khiến một tia kiều diễm biến mất, tay áo dài rộng rủ xuống ẩn hiện cổ tay trắng nõn như ngọc.

Cả người nữ nhân giấu trong bộ y sam giống như một món bảo vật dễ vỡ, chỉ cần chạm nhẹ qua cũng có thể tan biến không khỏi khiến người ta phải thổn thức nâng niu.

Vừa thuần khiết lại vừa quyến rũ.

Mễ Nhiên nhìn không rời mắt, chậm rãi đi theo nữ nhân xinh đẹp kia: “Uyên nhi, chậm một chút.”

Hàn Thương Uyên khựng lại, nhưng nhanh chóng lại trở lại dáng vẻ bình thường. Dẫu vậy nàng cũng đi chậm lại một chút, sóng vai cùng Mễ Nhiên. Hai người một người lạnh lùng cao lãnh, một người kiều diễm mị nhân đi cạnh nhau lại không hề kệch cỡm, trái lại còn vô cùng hòa hợp thu hút không biết bao nhiêu ánh mắt.

Xa xa tới một sạp ô mai, Hàn Thương Uyên nhìn chằm chằm nơi đó một lúc, rốt cuộc cũng kéo tay áo Mễ Nhiên: “Nhiên tỷ.”

Mễ Nhiên cũng để ý đến tầm mắt của Hàn Thương Uyên, nàng gỡ cánh bàn tay bám y phục của mình ra rồi đặt vào trong tay mình, tất nhiên là muốn chiều theo nàng ấy, chỉ là vết thương trong người không thể ăn những đồ vật linh tinh, cuối cùng cũng đành phải từ chối: “Không được, nàng không được ăn linh tinh.”

“Ô mai cũng linh tinh sao?”, Hàn Thương Uyên nhíu mày, nàng bĩu môi muốn rút tay ra khỏi tay đối phương, xong lại phát hiện bản thân rút thế nào cũng không ra được: “Nè tỷ bỏ tay ta ra đi.”

Mễ Nhiên nghe vậy lại càng nắm chặt hơn: “Không được, sẽ lạc mất.”

Còn sợ nàng sẽ bỏ trốn sao? Hàn Thương Uyên khinh thường thầm nghĩ, một tiện nhân thương tích đầy mình, võ công bị phế như nàng sẽ có thể trốn đi đâu chứ?

Mất đi võ công, sau khi bị bắt lại đã bị võ lâm minh chủ phế mất, Hàn Thương Uyên nghĩ một chút, dù sao cũng trốn không thoát vận mệnh, ở dưới cánh Mễ Nhiên xem ra cũng có thể sống thêm được vài ngày, vì vậy không tiếp tục làm trái ý nàng ta nữa.

Nháy mắt thấy Hàn Thương Uyên không tiếp tục phản kháng, trong lòng Mễ Nhiên đột nhiên thắt lại, nàng lung lay cánh tay hai người, đổi lại cái liếc mắt của đối phương: “Nàng muốn ăn vậy sao?”

“Cũng không phải rất muốn.”, Hàn Thương Uyên lựa lời mà đáp: “Chỉ là rất lâu chưa ăn lại nên có chút muốn ăn thôi.”

“Vậy ta làm cho nàng ăn.”, Mễ Nhiên vội nói.

“Được.”

Vừa dứt lời Hàn Thương Uyên lại giống như cảm thấy có gì đó không đúng, nàng giật mình khϊếp sợ nhìn nữ nhân kia, xong khi thấy nàng không có vẻ gì giống nói đùa thì Hàn Thương Uyên mới vội nói: “Không cần phải phiền phức như vậy đâu.”

“Nàng muốn ăn thì ta sẽ làm cho nàng ăn.”, Mễ Nhiên cười mỉm, gương mặt lạnh lùng giống như tan chảy thành mùa xuân ấm áp: “Đồ bên ngoài không đảm bảo.”

Hàn Thương Uyên ngẩn người, nàng không nghĩ Mễ Nhiên sẽ như vậy, ngốc lăng không biết nên làm cái gì.

Mễ Nhiên lại thấy sự ngốc nghếch ấy của nàng thật dễ thương, nàng kéo tay Hàn Thương Uyên tới sạp hoa quả, không cần hỏi qua đối phương nhưng lại chọn đúng những loại quả mà nàng ấy thích nhất.

Hàn Thương Uyên bị Mễ Nhiên đưa hết từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, nhưng mỗi sự ngạc nhiên đều giống như ma võng bao trùm lấy trái tim Hàn Thương Uyên khiến nàng không cách nào thở nổi.

Trông giữ phạm nhân, liệu rằng sẽ có người dịu dàng được đến mức đó sao?

Mễ Nhiên vẫn không biết được những suy nghĩ xoay chuyển trong đầu Hàn Thương Uyên, nàng chuyên tâm chọn đồ, một bên kéo tay Hàn Thương Uyên, một bên chọn lựa kĩ càng giống như đang lựa chọn cống phẩm vậy.

Vì chăm chú như vậy nên Mễ Nhiên cũng không thể thấy được phức tạp trong ánh mắt Hàn Thương Uyên.

Có lẽ trước đây hai người từng gặp nhau, ngoại trừ điều đó ra Hàn Thương Uyên không thể nghĩ thêm được một lý do nào khác. Nếu như vậy thì nhất định phải nhớ lại, Hàn Thương Uyên thầm nghĩ.