Chương 8

Lúc này đã qua giữa trưa, nắng ngoài cửa sổ gay gắt, len lỏi xuyên qua khe hở của rèm cửa chưa kéo kín, chiếu một tia sáng thẳng vào mặt Tạ Diễn Chi.

Cậu đang chơi cờ tướng trên điện thoại, cảm giác được trọng lượng trên vai nhẹ đi liền cúi đầu xuống, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Quý Thư Từ.

“Dậy rồi à? Thu dọn đồ đạc, sắp xuống xe rồi.”

Quý Thư Từ nhìn thấy nửa người bên phải của cậu rõ ràng cứng đờ, mặt cũng hơi mất tự nhiên. Dù sao tối qua anh còn đang than phiền với bạn rằng trong nhà có thêm người lạ kiến cuộc sống của mình bị ảnh hưởng.

“Cánh tay cậu không sao chứ, vừa nãy…”

“Ê ê, dừng ngay, đừng có mà cảm ơn tôi đó.”

Tạ Diễn Chi vừa nhìn thấy môi anh mấp máy đã đoán được anh định nói gì. Cậu là người gan to trời không sợ, đất không sợ, chỉ sợ nhất là người khác nghiêm túc cảm ơn mình, mỗi lần như vậy là nổi hết da gà.

Mấy năm trước cậu từng thuận tay cứu một đứa trẻ trong một gia đình. Mấy hôm sau, người nhà bưng hai giỏ đầy trứng, thịt và rau đến, vừa gặp mặt đã “phụp” một tiếng quỳ sụp xuống trước mặt cậu, nước mắt nước mũi tèm lem, gọi cậu là Bồ Tát giáng trần, ân nhân cứu mạng.

Chuyện đó dọa cậu sợ khϊếp, nếu không phải lúc đó đang bị thương đi lại khó khăn, chắc cậu đã quỳ lại người ta tại chỗ rồi.

Cậu lấy từ túi treo trên lưng ghế một gói bánh hoa tươi, đưa cho Quý Thư Từ: “Lừa từ lũ nhỏ mà có được đấy. Sắp xuống xe rồi, lười chẳng muốn mang theo nữa.”

Quý Thư Từ nhận lấy rồi tiện tay nhét luôn vào ba lô mình: “Hôm qua trong nhóm nói hôm nay đi leo núi Nam Tiều, mang theo ăn dọc đường nếu đói.”

Núi Nam Tiều là danh thắng mang tính biểu tượng của Y Ninh, Tạ Diễn Chi nghĩ lại cũng thấy hợp lý, liền thu dọn rác quanh chỗ ngồi, tiện tay mang xuống luôn.

Điểm đến của bọn họ là Đại học Y Ninh, tài xế chỉ dừng xe ở trước cửa khách sạn đã đặt trước.

Chuyến đi lần này trừ chi phí xe đã bao trọn thì mọi thứ khác đều tự túc. Từ đây đến núi Nam Tiều bắt taxi cũng chưa tới 20 phút. Mọi người tiện thể tìm một quán ăn đặc sản địa phương dùng bữa trưa rồi tính quét mã thuê xe đạp để đạp tới đó.

Tạ Diễn Chi cực kỳ dị ứng với xe đạp, nguyên nhân sâu xa là vì hồi học cậu từng bị chị gái không giữ vững khiến ngã nhào xuống mương, uống mấy ngụm nước mới có người tốt bụng cứu lên.

Không cam lòng, cậu lại thử lần nữa, kết quả là không kiểm soát được tay lái đâm vào gốc cây, trán sưng u một cục, bị chị gái cười nhạo suốt một tuần, đặt biệt danh là Phật Di Lặc.

Thế nên giờ mỗi lần thấy xe đạp là đầu óc lại vang lên tiếng cười của chị mình, mãi cũng không vượt qua nổi ám ảnh, đành lải nhải năn nỉ Quý Thư Từ chở hộ.

Quý Thư Từ thì một nghìn lần không muốn, nhưng khả năng dây dưa chết bám của Tạ Diễn Chi quả thật lợi hại hơn, giằng co hồi lâu vẫn phải để cậu ngồi lên yên sau.

Tạ Diễn Chi nhanh nhẹn nhảy lên, không tìm được chỗ bám bèn đưa hai ngón tay véo lấy áo anh.

“Xuất phát!”

Đỉnh núi Nam Tiều khá cao, nhưng có cáp treo lên tận đỉnh. Lưng chừng núi còn có bãi cỏ và nhiều khu vui chơi dành riêng cho trẻ em nên lượng khách đến đây gấp mấy lần so với những nơi khác.

May mà nơi này rộng rãi, lại đến sớm nên tốc độ di chuyển của hàng người vẫn khá nhanh.

Đường lên núi được chia làm hai lối, biển chỉ dẫn bằng sắt có ghi rõ hướng dẫn — Đường thanh niên và Đường người già.