Chương 7

Buổi hội thảo giao lưu được sắp xếp vào Chủ nhật, bọn họ đi sớm trước một ngày chủ yếu là muốn tranh thủ thời gian đi dạo một vòng, cơ hội vừa đi công tác vừa thư giãn thế này đâu phải lúc nào cũng có.

Đội ngũ giáo viên được nhà trường tuyển chọn phần lớn là những thầy cô lớn tuổi có thâm niên, người nhà đi cùng cũng chủ yếu là trẻ con.

Hơn chục người ríu rít trò chuyện suốt dọc đường nên cũng không đến mức nhàm chán, chỉ khổ cho người bị say xe nặng là Quý Thư Từ, với anh thì đi đường dài còn khổ hơn cả tra tấn.

Người tạo thành sự đối lập rõ ràng với anh chính là Tạ Diễn Chi. Suốt hơn hai tiếng đồng hồ ngồi xe, nhờ vào tài ăn nói như hoa nở trên lưỡi, cậu đã thành công thâm nhập vào nội bộ các thầy cô giáo, thậm chí còn đùa giỡn đến mức được phong mấy danh hiệu cháu trai hờ, ngang hàng với lũ trẻ.

Bọn họ dậy từ chưa đến sáu giờ sáng, dù bọn trẻ có năng lượng dồi dào đến đâu thì đến giờ này cũng đều đã mệt mỏi, lờ đờ.

Cuối cùng cũng yên tĩnh lại được một chút, Quý Thư Từ lơ mơ dựa vào lưng ghế phía trước, cảm thấy có ai đó vỗ nhẹ lên vai mình. Anh mở mắt ra thì thấy một bàn tay đưa tới trước mặt.

Trong lòng bàn tay Tạ Diễn Chi là một viên thuốc màu trắng, cậu ngồi lại vào chỗ, khẽ nói: "Thầy Quý, say xe thì cũng phải nói một tiếng chứ. Vẫn còn hơn một tiếng đồng hồ nữa mới tới đó. Nếu không phải chị tôi cũng bị say xe giống anh, tôi còn tưởng anh chỉ là buồn ngủ thôi đấy."

Cậu đưa luôn chai nước chưa khui kèm theo: "Mới xin lão Lý viên thuốc say xe này, là viên cuối cùng rồi đấy."

“Lão Lý?” Quý Thư Từ mặt đầy nghi hoặc. Trên xe chỉ có một người họ Lý, chính là chủ nhiệm khối bọn họ, giang hồ gọi là Diêm Vương mặt lạnh. Mỗi lần học sinh gặp ông ấy đều phải chào hỏi xong rồi lập tức thổi kèn báo động rút lui khẩn cấp.

Nhưng anh không tiếp xúc nhiều với vị Diêm Vương này, chỉ biết đó là một người thầy tận tụy và có trách nhiệm suốt nửa đời người.

Mới hơn một tiếng mà đã thành lão Lý, thế này thì hai ngày nữa chẳng phải gọi nhau là huynh đệ luôn rồi sao.

Anh uống một ngụm nước, nuốt viên thuốc say xe vào, sau đó nhìn Tạ Diễn Chi với ánh mắt có thêm vài phần khâm phục.

Tạ Diễn Chi thản nhiên nhận lấy ánh mắt tán thưởng của anh, đắc ý ra hiệu cho anh nhắm mắt nghỉ ngơi.

Thuốc say xe thường cần khoảng nửa tiếng mới phát huy tác dụng, xung quanh cũng đã yên tĩnh lại, chiếc xe buýt lắc lư chẳng khác nào một cái nôi khổng lồ hiếm có.

Quý Thư Từ kéo rèm cửa sổ lại, chống đầu bằng tay, chưa bao lâu đã ngủ thϊếp đi.

Không biết bao lâu sau, anh lại bị tiếng reo hò của lũ trẻ đánh thức, bên tai mơ hồ còn nghe thấy ai đó thì thầm một câu.

Tư thế ngủ trên xe có hạn, ngồi lâu thì toàn thân khó tránh khỏi ê ẩm. Phải mất vài giây não mới xử lý được tín hiệu cho biết giọng nói đó là của Tạ Diễn Chi. Anh đưa tay xoa xoa ấn đường, lúc này mới phát hiện ra mình đang tựa vào vai cậu.

Trên người Tạ Diễn Chi có một mùi nước hoa rất dễ chịu, không nồng, là hương gỗ đàn hương nhã nhặn thường thấy, ngửi lâu còn có chút hương tuyết tùng thoang thoảng.

Quý Thư Từ rất kén chọn mùi hương, ngoài vài loại mình hay dùng thì mấy loại khác anh đều thấy gắt, vậy mà mùi này lại khiến anh bất ngờ thấy không khó chịu chút nào.