Chương 6

Đang do dự có nên ra không, thì cửa phòng tắm đột nhiên vang lên tiếng gõ, kèm theo giọng nói của Tạ Diễn Chi vọng vào.

“Thầy Cố, đồ ngủ của anh có phải để quên trên giường không? Anh mở hé cửa, tôi đưa vào cho.”

Hơi nước trong phòng tắm mịt mù như khói sương, trên người Quý Thư Từ vẫn còn đọng nước, giờ chẳng còn cách nào khác. Anh đứng nép vào góc tường, mở hé cửa ở mức tối thiểu nhưng vẫn đủ an toàn rồi vươn tay ra ngoài.

Tạ Diễn Chi nhìn nửa cánh tay còn vương giọt nước kia, cố tình để anh lơ lửng chờ một lát.

Quý Thư Từ chờ mãi không thấy gì, định mở miệng hỏi thì đột nhiên cảm thấy một đám vải bông mềm mại được thả vào tay. Theo phản xạ anh nắm lấy, thế nào lại vô tình nắm cả ngón tay của Tạ Diễn Chi đang cầm đồ.

Hiện đang là mùa thu, tiết trời không nóng không lạnh, là khoảng thời gian dễ chịu nhất trong năm ở Trì Ô. Nhiệt độ cơ thể của Tạ Diễn Chi vốn lạnh, vừa chạm vào đã khiến Quý Thư Từ như gặp ma, khựng một chút mới khẽ nói một tiếng cảm ơn.

Đến khi anh mặc xong đồ và ra khỏi phòng tắm thì thấy Tạ Diễn Chi vẫn còn đứng ở cửa.

“Cậu còn chưa đi à?”

“Đợi anh ra đó.” Tạ Diễn Chi nhún vai, hoàn toàn không nhắc gì đến chuyện vừa rồi, như thể mình chỉ mới vừa tới, “Trong nồi tôi đang nấu ít mì, anh có muốn ăn chung không?”

“Tôi không ăn đâu, cậu nấu phần cậu là được rồi.” Quý Thư Từ nói.

Tạ Diễn Chi “ồ” một tiếng.

Thấy cậu quay người định rời đi, Quý Thư Từ suy nghĩ một chút rồi vẫn gọi với lại: “Cuối tuần này cậu có phải đi làm không?”

Trong ấn tượng của anh, lập trình viên là nghề rất bận, làm thêm giờ là chuyện thường, cuối tuần phải chạy deadline lại càng phổ biến.

Nhưng ngoài dự đoán của anh, Tạ Diễn Chi lắc đầu: “Không cần đâu, tôi ở công ty chỉ là nhân vật vô hình lướt qua cho có mặt. Việc nhỏ không đến lượt tôi, việc lớn thì không tới tay tôi.”

Quý Thư Từ liếc mắt đánh giá cậu từ đầu đến chân một vòng, rõ ràng là không tin.

Vừa nãy anh có nhìn thấy trong phòng Tạ Diễn Chi một quyển sổ khắc tên cậu, đó là món quà kỷ niệm chỉ những ai tốt nghiệp chương trình cử nhân và thạc sĩ ở một trường đại học hàng đầu nước ngoài mới có được.

“Giờ muốn làm người vô hình cũng phải tốt nghiệp từ mấy trường top đầu à? Vậy những người khác sống sao cho nổi?”

Quyển sổ đó còn nằm chình ình trên giường, Tạ Diễn Chi không bất ngờ gì khi anh nhận ra, giang tay làm ra vẻ vô tội: “Có thể không làm, nhưng không thể không biết. Trên đời này thiếu gì nhân tài, người khác có chí hướng của họ, tôi cũng có chí hướng riêng.”

Quý Thư Từ lười tranh cãi với cậu về mấy lời mơ hồ này, quay lại chuyện chính: “Cuối tuần trường tôi có chuyến giao lưu học hỏi ở thành phố Y Ninh, được phép mang theo người thân. Nếu cậu rảnh thì xách hai bộ đồ đi cùng tôi.”

Trường bọn họ hay tổ chức mấy hoạt động kiểu này. Trước đây anh thường dẫn em gái đi cùng, nhưng lần này cô bé phải tham gia cuộc thi vào cuối tuần nên không đi được.

Ban đầu Quý Thư Từ cũng không định rủ Tạ Diễn Chi, nhưng nghĩ tới nghĩ lui, thứ nhất là không yên tâm để một người xa lạ ở nhà một mình, thứ hai là nếu có chuyện gì, bố anh thể nào cũng sẽ càm ràm không thôi.

“Được chứ, đúng lúc mấy ngày nay bạn tôi cũng đang ở đó.”

Tạ Diễn Chi vui vẻ đồng ý, xác nhận giờ dậy sáng mai với anh xong liền về phòng tắm rửa, rồi nằm bẹp trên gối không nhúc nhích.

Cửa sổ phòng mở, trước đó Quý Thư Từ đã đốt tinh dầu thơm trong phòng, dù đã thông gió một lúc lâu vẫn còn thoang thoảng mùi sả chanh.

Ánh trăng chiếu vào, ánh sáng trắng mờ trải từ mặt đất đến cuối giường, cuối cùng dừng lại trên bắp chân Tạ Diễn Chi.

Cậu lục trong tủ ra hai cái gối ôm nhét dưới bụng, lười biếng nằm sấp trên giường nhắn tin báo bình an cho bố mẹ, rồi lấy từ túi ra một cái móc chìa khóa hình con hổ, đưa lên trước mặt lắc lắc vài cái.

Thoạt nhìn là đồ đã dùng từ lâu, con hổ vốn căng phồng nay đã bị nén gần như dẹp lép, chỗ đường chỉ trên vải bị khâu vá lộn xộn, chỉ còn nét mặt ngây ngô nhưng dữ tợn của con hổ là vẫn còn rõ nét.

Cậu lật ngược con hổ lại, ánh mắt dừng lại ở chữ “Quý” được viết bằng bút lông đen trên bụng nó, nhướng mày rồi tiện tay ném vào trong tủ, tắt đèn.