Chương 4

Vừa dứt lời, không ngoài dự đoán, xung quanh lập tức im lặng như tờ, cảm giác ngượng ngùng lan tràn khắp nơi, như thể đang từng đợt từng đợt trồi lên từ các góc phòng, khiến người ta chỉ muốn nuốt chửng cả Quý Thư Từ vào trong đó cho đỡ xấu hổ.

Hai người mắt to trừng mắt nhỏ suốt hai phút, cuối cùng vẫn là Tạ Diễn Chi chủ động bước xuống bậc thang trước, hai ngón tay kẹp lại rút thẻ công tác về, khóe môi khẽ nhếch: “Tôi nói rồi mà, lập trình viên cũng có người ngoại hình xuất chúng, hơn nữa chắc chắn thầy Cố chắc cũng từng gặp rồi.”

Ngoại hình xuất chúng, người này thật chẳng khiêm tốn chút nào, Quý Thư Từ thầm nghĩ.

Cả hai đều cao ngang ngửa nhau, anh theo phản xạ liếc nhìn đỉnh đầu của Tạ Diễn Chi một cái. Tóc đen dày, đến cả đường ngôi cũng chẳng thấy đâu, hoàn toàn không giống chút nào với hình tượng lập trình viên hói đầu trong tưởng tượng của anh.

Anh lặng lẽ dời ánh mắt, khép cửa lại, chỉ tay về phía hành lang trước mặt: “Tôi sống một mình, trong nhà còn bốn phòng trống, cậu thích phòng nào thì chọn mà ở.”

“Buổi tối tôi còn công việc chưa làm xong, trong tủ lạnh có sẵn nguyên liệu nấu ăn, nếu đói thì cứ tự nhiên.”

Nói xong thấy Tạ Diễn Chi khẽ gật đầu, anh mới quay người trở về phòng. Trên giường vẫn còn đống đề thi chưa kịp dọn lúc ra ngoài, chồng lên nhau cạnh gối, ước chừng cao hơn gối hai ba lần.

Khóa học năm nay anh phụ trách là lớp 12 vừa khớp với đợt cải cách kỳ thi đại học mới, đề toán cả hình thức lẫn kiến thức đều thay đổi gần như hoàn toàn. Anh lưỡng lự vài giây giữa việc đi tắm và xem đề, cuối cùng chọn đốt nến thơm, ngồi bệt xuống đất, mở iPad ra phân loại.

Các dạng bài tập được phân nhóm kỹ càng theo từng mục, đề thi xếp từng tờ từng tờ một. Bình thường anh làm việc rất năng suất, số lượng đề mang về lần này cũng chỉ mất hai ba tiếng là xong.

“Rầm ——”

Bên ngoài bỗng vang lên tiếng động lớn, giống như có gì đó rơi xuống đất.

Quý Thư Từ đang tập trung cao độ bị âm thanh làm gián đoạn, khẽ bực mình tặc lưỡi, ngẩng đầu lên. Anh đã quen sống một mình, trong nhà ngoài anh ra thì sinh vật sống duy nhất chỉ có mấy chậu sen đá ngoài ban công.

Anh đẩy cửa ra, nhìn sang hai căn phòng trống phía đối diện, thì thấy Tạ Diễn Chi lại chọn đúng phòng sát bên cạnh. Vừa rẽ sang đã bắt gặp người kia đang nằm trên sàn nhà trong một tư thế cực kỳ kỳ quặc, áp sát xuống sàn nhà, một tay bám mép vali, một tay ôm hông, khẽ rêи ɾỉ.

“Cậu đang làm gì vậy?” Quý Thư Từ thấy cậu ngồi mãi không đứng dậy, “Ngã à?”

“…Không có, tôi chỉ đang xem sàn nhà làm bằng chất liệu gì thôi.” Tạ Diễn Chi vịn mép giường đứng dậy, kéo căng phần eo vừa bị trật khiến cậu hít sâu một hơi, “Làm phiền anh rồi hả?”

Ánh mắt Quý Thư Từ dừng lại trên ga trải giường bị người kia kéo rớt xuống sàn, trong lòng treo một cái đèn l*иg, giả vờ như không nhìn thấy gì.

Căn phòng này là phòng nhỏ nhất trong nhà, đồ đạc gần như không có gì, chỉ có một chiếc giường và một cái bàn học, thậm chí còn chẳng có cả tủ đựng quần áo. Trước đây bị Quý Thư Từ dùng như phòng đa năng, hoặc tạm thời làm kho chứa sách vở, hàng hóa chuyển phát nhanh.

Vậy mà chưa đến hai tiếng đồng hồ, căn phòng đã bị Tạ Diễn Chi dọn dẹp gọn gàng sạch sẽ, từ chỗ hoang vu chẳng ai ngó ngàng biến thành một góc nhỏ ấm áp ngăn nắp.