Chương 28

Đường Kiến Sơ ngẩn người thêm một lát, chẳng buồn ở lại thêm phút nào, vỗ vào đầu Tạ Diễn Chi một cái rồi để lại một câu: “Tôi đi trước đây.” Trước khi rời đi còn giơ ngón giữa về phía hành lang.

Tạ Diễn Chi rảnh rỗi cũng chẳng có việc gì, bèn lấy điện thoại ra chơi cờ tướng gϊếŧ thời gian.

Từ nhỏ cậu đã thích các loại cờ, đặc biệt là cờ tướng.

Khi những đứa trẻ khác còn mải mê sưu tầm thẻ bài siêu nhân Ultraman, thì cậu đã ôm bàn cờ chạy đi chạy lại giữa lớp năng khiếu và mấy ông cụ trong tiểu khu.

Đến lớp 9, cậu đánh bại hết các đối thủ trong khu, mấy ông cụ thấy cậu còn phải lảng đi chỗ khác, sợ bị bám theo đòi chơi.

Cờ trên bàn cứ lên rồi xuống, mãi đến lần thứ ba màn hình nhảy lên chiến thắng, cửa hành lang mới mở ra, nhưng chỉ có một mình Quý Thư Từ bước ra.

Tạ Diễn Chi cầm hộp thuốc bước lại gần: “Cảnh sát Lộ về rồi à?”

Quý Thư Từ gật đầu đáp một tiếng, biểu cảm có hơi không tự nhiên.

Tạ Diễn Chi đoán có lẽ là thuốc tê đã hết, vết thương bắt đầu đau trở lại, vừa định mở miệng hỏi anh có muốn nghỉ một lát không thì đã nghe thấy một câu nhẹ nhàng vang lên: "Không phải cậu nói mình là phúc tinh à?"

Bất chợt nghe thấy từ “phúc tinh”, Tạ Diễn Chi còn thấy khó hiểu, sau mới sực nhớ ra là câu nói đùa hôm qua lúc anh kéo cậu lên núi. Trong lòng không hiểu sao lại dâng lên một cảm giác kỳ lạ, thỏa mãn đến khó tả, chỉ vì đối phương vẫn còn nhớ rõ những lời mình nói.

Cậu mím môi, tưởng rằng Quý Thư Từ nhắc lại chuyện đó là để mỉa mai mình nên vội vàng giải thích: "Phúc tinh cũng không phải hoạt động ba trăm sáu mươi lăm ngày không nghỉ đâu nha, thỉnh thoảng nghỉ phép một chút cũng hợp tình hợp lý mà. Nếu tôi đến sớm hơn chút nữa thì chắc chắn không để anh bị chém đâu, nhớ năm đó tôi còn từng…"

"Tôi không có ý đó." Quý Thư Từ nghe được nửa câu thì phát hiện cậu hiểu lầm, vội ngắt lời kéo cậu quay lại chủ đề, "Ý tôi là, có phúc tinh như cậu ở bên cạnh, vết thương nhỏ thế này chẳng là gì cả, không cần phải cẩn thận quá mức."

Từ lúc còn đang khâu vết thương, anh đã nhận ra Tạ Diễn Chi rất căng thẳng. Tuy chút căng thẳng đó là điều dễ hiểu, nhưng với một người từng gãy tay mà mặt không biến sắc, tự mình gọi xe cấp cứu như Quý Thư Từ thì việc được người khác quan tâm chăm sóc quá mức lại khiến anh cảm thấy không quen.

Những lời Tạ Diễn Chi chưa nói ra kẹt lại nơi cổ họng, sau một lúc mới hiểu được ý của anh, cậu vươn vai cười: "Được thôi, vậy để ánh sáng của phúc tinh này chiếu rọi anh vậy."

Quý Thư Từ cũng mỉm cười nhẹ đáp lại, bất giác cảm thấy việc ở cạnh Tạ Diễn Chi lại thoải mái hơn mình tưởng.

Tạ Diễn Chi cúi đầu nghịch điện thoại một lúc, rồi bất ngờ kéo áo Quý Thư Từ hỏi: "Thầy Quý, tối nay anh còn việc gì không?"

Quý Thư Từ suy nghĩ một chút rồi thành thật đáp: "Không có, sao vậy?"

"Không có thì tốt quá, muốn đi dạo với tôi không?" Tạ Diễn Chi lắc lắc người, cười toe toét với vẻ hơi năn nỉ: "Đường Kiến Sơ có một người bạn mở quán bar, tụi tôi hẹn nhau tối nay tụ tập, anh đến chung cho vui nha?"

Tạ Diễn Chi mỉm cười nói: "Đi cùng tụi tôi đi."