Chương 27

Tạ Diễn Chi xoa cằm “xì” một tiếng, liếc trái liếc phải, sao cậu cảm thấy người này nhìn quen quen vậy nhỉ…

Lộ Niên nhiều năm nay luôn đối phó với đủ kiểu nghi phạm, cực kỳ nhạy cảm với ánh mắt người khác. Ngay từ cái nhìn đầu tiên của Tạ Diễn Chi, anh ta đã để ý đến người bạn mới này của Quý Thư Từ rồi.

Chỉ là, một là ánh nhìn này tuy mang sự tò mò nhưng không có ác ý, hai là lúc này anh ta vẫn còn việc công phải làm, không tiện phân tâm.

“Lát nữa tôi phải về cục báo cáo, qua đây hỏi cậu mấy chuyện.” Lộ Niên chỉ vào hành lang, “Qua bên kia nói.”

Quý Thư Từ gật đầu, đưa thuốc bôi ngoài da trong tay cho Tạ Diễn Chi: “Chờ tôi một chút.”

Tạ Diễn Chi “ừ” một tiếng, ngồi xuống ghế vẫy vẫy tay với anh.

Đợi hai người họ đi xa, cậu mới phát hiện bên cạnh còn có một người từ nãy đến giờ cứ đứng im như bị sét đánh — Đường Kiến Sơ.

“Bị hồ ly tinh nào hút hồn rồi à?” Cậu nghi ngờ nhìn theo hướng cậu ta đang đơ người nhìn, chỉ thấy được nửa bóng lưng của Lộ Niên vừa khép cửa hành lang, “...Đừng nói là kẻ thù nha, tôi cứ tưởng mấy thói hư tật xấu của cậu cùng lắm cũng chỉ bị bố mẹ cằn nhằn vài câu, sao lại trêu chọc cả cảnh sát vậy?”

Đường Kiến Sơ chẳng phản ứng gì bất thường, chỉ nhìn chằm chằm vào cánh cửa kia.

Trong mắt cậu ta có đủ mọi cảm xúc đang thay phiên thay đổi, có tổn thương, có oán trách, có kỳ vọng, có phẫn nộ... đủ mọi cảm xúc đan xen, đến Tạ Diễn Chi cũng không phân biệt nổi cái nào mới là chính.

Nhưng có một điều cậu dám chắc, giữa Đường Kiến Sơ và Lộ Niên chắc chắn có vấn đề.

Ánh mắt như vậy cậu từng thấy rồi — là lúc chị gái và anh rể anh chia tay lần đầu vì cãi vã.

Tạ Diễn Chi gãi mặt đầy nghi hoặc, trong đầu bắt đầu chạy nhanh như đang tải dữ liệu, đột nhiên như có bóng đèn sáng lên, thật sự nghĩ ra được một hình ảnh.

Là một cảnh tượng từ thời đại học của bọn họ—

Lúc đó Đường Kiến Sơ say khướt trong một buổi tiệc, vừa khóc vừa mắng to trước một bức ảnh đôi tình nhân ôm nhau, mà còn mắng rất thô tục.

Chỉ là lúc đó cậu ta uống đến say mèm, miệng lầm bầm không rõ chữ, Tạ Diễn Chi ngồi bên cạnh hơn một tiếng đồng hồ mà chẳng hiểu nổi lấy một câu.

Đợi đến khi Đường Kiến Sơ tỉnh lại, cậu hỏi lại thì cậu ta chỉ mắng một câu: “Phi!”, rồi ngậm miệng không nói gì thêm.

Ký ức mấy năm trước từ mơ hồ dần trở nên rõ ràng, nghĩ đến đây, cuối cùng cậu cũng hiểu ra cảm giác quen thuộc khi nãy với Lộ Niên đến từ đâu — chính là người đàn ông trong bức ảnh ngày đó.

Lần đó là lần duy nhất trong bao nhiêu năm quen biết mà cậu thấy Đường Kiến Sơ khóc đến như vậy, bảo không ấn tượng sâu cũng khó.

“...Hiểu rồi.” Cậu kéo Đường Kiến Sơ ngồi xuống, chẳng biết từ đâu lấy ra một lon coca đưa cho cậu ta, “Cảnh sát Lộ ấy, chính là cái người bạn trai mà cậu từng nói với tôi là mong kiếp sau đầu thai làm chó đó hả?”

Lúc này Đường Kiến Sơ cũng đã dần lấy lại bình tĩnh, trừng mắt liếc cậu một cái: “Bạn trai gì chứ, là bạn trai cũ đã chết! Tên giả vờ làm trai thẳng để đi quyến rũ con gái ấy, đời này khỏi mơ ăn đủ ba món trong một bữa!”

Càng nói càng tức, cậu ta tiện tay ném lon coca trả lại: “Cầm đi, không uống cái thứ mất ga này.”

Bộ dạng nghiến răng nghiến lợi ấy khác hoàn toàn với dáng vẻ tủi thân khóc lóc ban nãy, Tạ Diễn Chi lặng lẽ liếc cậu ta mấy lần. Việc gì bất thường chắc chắn có ẩn tình, cuối cùng cậu bĩu môi, quyết định không chọc vào tổ ong vò vẽ lúc này.

Cậu xoay xoay lon coca bị chê, thôi kệ, cậu ta không uống thì mình uống!