Chương 26

Vết thương trên cánh tay đúng như Đường Kiến Sơ nói, cần phải khâu. Thật ra cũng chỉ khâu tổng cộng sáu mũi, sau khi tiêm thuốc tê thì cảm giác đau còn chẳng bằng kiến cắn.

Quý Thư Từ suốt quá trình vẫn giữ vẻ bình tĩnh như một người ngoài cuộc chỉ đứng xem, ngược lại là Tạ Diễn Chi, mỗi lần mũi kim xuyên qua da thịt, Quý Thư Từ đều cảm nhận được bàn tay đặt trên vai mình siết chặt hơn một chút.

Anh dùng tay còn cử động được kéo lại cổ áo bị kéo lệch, quay đầu khó hiểu nhìn cậu.

Tạ Diễn Chi cả khuôn mặt cũng siết lại theo động tác của bác sĩ, ngũ quan nhăn thành một chữ “khổ”, không biết còn tưởng người bị khâu chính là cậu.

Nghe tiếng thở dài liên tiếp vang lên phía trên đầu, Quý Thư Từ cũng không đành lòng, ngẩng đầu bất đắc dĩ nói: “Tạ Diễn Chi, không đau. Cậu thả lỏng một chút đi, đừng bấu vai tôi nữa.”

Tạ Diễn Chi gật đầu qua loa một tiếng, nghe bên tai này lọt bên tai kia, lần này buông tay xuống, nhưng đến lần bác sĩ đưa kim tiếp theo thì lại đặt tay lên như cũ. Thế là hai người lặp đi lặp lại cuộc hội thoại này cho đến khi mũi kim cuối cùng hoàn thành.

Một cô y tá đang làm vật lý trị liệu bên cạnh bật cười một tiếng, quay đầu trêu: “Sao các cậu lại thành bệnh nhân an ủi người nhà thế này?”

Trong mắt bác sĩ cũng thoáng hiện nụ cười, vừa rút kim vừa buộc chỉ: “Xong rồi, về nhà đừng để dính nước, hạn chế ăn đồ cay nóng. Khoảng một tuần sau là có thể cắt chỉ.”

Mãi đến khi Quý Thư Từ đứng dậy rời khỏi phòng, Tạ Diễn Chi mới thở phào nhẹ nhõm, cúi người cảm ơn bác sĩ một tiếng rồi theo ra ngoài.

Ở phòng chờ, Đường Kiến Sơ ngồi nhàm chán trên ghế, đột nhiên trên mặt đất cạnh cậu ta xuất hiện một bóng người. Cậu ta ngẩng đầu nhìn lên, một bộ đồng phục xanh nhạt lọt vào tầm mắt.

Chỉ là người kia chẳng liếc cậu ta lấy một cái, chỉ ngẩng cằm nhìn về phía trước.

Quý Thư Từ rõ ràng cũng đã chú ý đến người đó, bước đến hỏi: “Lộ Niên, chuyện ở trường sao rồi?”

“Nghi phạm đã bị đưa đi rồi. Là con trai của một lao công trong trường, nghe nói có tiền sử bệnh tâm thần, bố mẹ không trông chừng kỹ nên để cậu ta chạy ra ngoài.” Lộ Niên nói ngắn gọn, kéo tay áo anh lên xem thử: “Cậu thế nào rồi? Tay không mà dám cản dao, hôm nào tôi phải tranh thủ dạy cậu vài chiêu mới được.”

“Cậu bận như thế, học chút kỹ năng phòng thân là đủ rồi.” Quý Thư Từ đáp, “Không phải cậu sắp điều về thành phố Trì Ô rồi sao, sao hôm nay vẫn là cậu đi xử lý vụ này?”

“Tuần sau mới đi. Còn ở vị trí thì một ngày vẫn phải làm việc.” Lộ Niên nói.

Tạ Diễn Chi nhận ra đây chính là cảnh sát mà cậu vừa thấy ở trường, thấy Quý Thư Từ không những không tránh khỏi tay người kia mà nói chuyện còn rất thân thiết, trong lòng không khỏi sinh ra chút tò mò với người đàn ông này, vô thức đưa ánh mắt dò xét về phía anh ta.

Người đàn ông kia có vẻ ngoài rất chỉnh tề, thuộc dạng chỉ nhìn một cái là sẽ tự động được phân vào kiểu gương mặt làm trong hệ thống nhà nước. Dưới mắt còn có một vết bầm nhỏ, đoán chừng mấy ngày liền không được nghỉ ngơi tử tế.

Trên sườn mặt của anh ta có một vết sẹo dài khoảng hai, ba phân, không sâu nhưng lại rất nổi bật.

Điều khiến người khác bất ngờ là vết sẹo ấy chẳng làm ảnh hưởng giá trị nhan sắc chút nào, ngược lại còn khiến anh ta thêm phần trầm ổn, đáng tin.

Có lẽ là vì nghề cảnh sát của anh ta, ngay cả lúc nói đùa cũng vẫn giữ nguyên vẻ mặt nghiêm túc cứng nhắc. Hai cảm xúc tưởng chừng đối lập cùng tồn tại trong một người, đáng lẽ phải kỳ quặc, vậy mà lại khiến anh ta có vẻ gần gũi hơn không ít.