Cậu ta ở chỗ này cũng không có việc gì, sau khi dặn dò với ông chủ một tiếng liền vội vàng đuổi theo. May mà cậu ta chạy nhanh, vừa kịp chui vào ghế sau xe taxi trước khi Tạ Diễn Chi lên xe.
Từ đây đến Đại học Y Ninh vốn chỉ tầm mười phút, lại thêm đường ít xe, đèn giao thông toàn xanh nên họ đến sớm hơn dự tính một chút.
Tạ Diễn Chi vừa lên xe đã nhắn WeChat cho Quý Thư Từ, nhưng đến giờ vẫn chưa nhận được hồi âm. Cậu khẽ nhíu mày. Dù sao hôm qua Quý Thư Từ cũng đã cứu cậu một lần trên đường núi, tâm trạng lúc này của cậu hoàn toàn xuất phát từ sự lo lắng cho bạn bè.
Giờ này trong khuôn viên trường đại học không có quá nhiều người qua lại, trong bức ảnh vừa rồi ngoài Quý Thư Từ còn có một nữ sinh, tay cô ấy dường như bị thương, đang chạy trốn về phía mà Quý Thư Từ đang đứng.
Tạ Diễn Chi có một loại trực giác mơ hồ nhưng chắc chắn, Quý Thư Từ tuyệt đối sẽ không làm ngơ.
Xe vừa dừng lại, cậu lập tức sải bước chạy nhanh về phía khu vực Tiểu Nam Viên. Ban đầu nơi này khá vắng vẻ, nhưng giờ đã lác đác tụ tập thành một vòng tròn nhỏ.
Ở trung tâm vòng tròn là gã đàn ông đầu trọc cầm dao gây thương tích, đang bị ba bảo vệ khống chế quỳ dưới đất. Con dao bếp dính máu trong tay hắn rơi cách đó chừng hai mét.
Gần con dao, Quý Thư Từ đang dùng một tay đỡ lấy nữ sinh chân đang mềm nhũn ngồi bệt xuống đất, tay kia cầm điện thoại nói gì đó, thỉnh thoảng lại gật đầu trao đổi với cảnh sát bên cạnh.
Từ góc độ của Tạ Diễn Chi có thể nhìn thấy trên cánh tay trái của Quý Thư Từ đè lên một chiếc áo khoác mỏng, phần vải trắng tinh đã loang lổ máu đỏ, vô cùng nổi bật giữa bộ đồ sáng màu của anh.
“Quý Thư Từ!”
“…Tôi không sao, mọi người không cần tới đây đâu.”
Quý Thư Từ vẫn đang gọi điện báo bình an với Chủ nhiệm Lý nghe tin liền gọi đến. Quay đầu lại đã thấy Tạ Diễn Chi đang thở hổn hển đứng sau lưng mình, nửa người cúi xuống chống tay lên gối thở dốc, bên cạnh còn có Đường Kiến Sơ cũng mệt đến sắp đứt hơi.
Viên cảnh sát bên cạnh Quý Thư Từ cũng quay đầu lại theo tiếng gọi, ánh mắt thoáng sững lại khi nhìn thấy Đường Kiến Sơ, còn Đường Kiến Sơ thì cũng khẽ cứng người lại.
Ánh nhìn của hai người chỉ lướt qua nhau trong tích tắc rồi vội vã rời đi, nhanh đến mức cứ như chỉ là ánh mắt vô tình của hai người xa lạ lướt qua nhau.
Quý Thư Từ rõ ràng chưa chuẩn bị tinh thần để tiếp nhận sự xuất hiện đột ngột của hai người này, ngẩn ra một lúc mới ngạc nhiên hỏi: “Sao hai người lại đến đây?”
Tạ Diễn Chi vẫn còn thở chưa đều, chỉ nói vài câu tóm tắt chuyện ở quán bar, ánh mắt dừng lại trên cánh tay anh, lúc này mới nhìn rõ vết thương đang rỉ máu không ngừng.
“Anh còn đứng đây làm gì, mau đi bệnh viện!”
Quý Thư Từ trông còn bình tĩnh hơn cậu, sau khi giao nữ sinh đang ngồi dưới đất cho nhân viên cảnh sát chăm sóc liền để cậu kéo đi vài bước: “Đang chuẩn bị đi thì hai người đến rồi.”
Thấy vậy, Đường Kiến Sơ cũng thu lại vẻ lơ đãng thường ngày, sắc mặt nghiêm túc, dùng áo khoác làm sơ cứu tạm thời cầm máu cho anh: “Vết này phải khâu rồi, đi bệnh viện xử lý trước đi, bên này đã có cảnh sát, anh đừng lo.”
Quý Thư Từ “ừ” một tiếng, đi cùng bọn họ lên xe cảnh sát.
Thấy anh không thể dùng được tay phải, Tạ Diễn Chi liền nghiêng người đi đến, đỡ lấy khuỷu tay anh: “Đừng dùng sức, để tôi.”