Chương 23

Tạ Diễn Chi nhắc đến chuyện này là thấy đau đầu. Đường Kiến Sơ hình như rất sợ sau này cậu sẽ sống cô đơn đến chết, chẳng biết từ khi nào lại nhiệt tình đặc biệt trong việc nhét cho cậu mấy người bạn mới ở khắp mọi nơi.

Người Đường Kiến Sơ quen thì nhiều và đủ kiểu, ngoài mấy người bạn thân thiết mấy năm, số còn lại nếu Tạ Diễn Chi không phân biệt kỹ thì thật sự chẳng biết là đến để kết bạn hay để lên giường.

Đường Kiến Sơ biết cậu có chơi bời, nhưng bản chất vẫn là người giữ mình nghiêm túc, chuyện vượt ranh giới chưa bao giờ xảy ra. Đừng nói đến yêu đương, ngay cả người từng thích cũng không có nổi một ai.

Tạ Diễn Chi không phải kiểu cứng nhắc khô khan thiếu tinh tế, ngược lại, cậu luôn giữ thái độ xã giao khiến người ta cảm thấy thoải mái.

Mềm mỏng đúng mức, nhưng không quá chân thành. Khiến người khác khó mà thân thiết, nhưng cũng không thể bắt bẻ được gì.

Nhưng hai người bọn họ lại không nằm trong phạm vi ấy, bọn họ là kiểu bạn bè vào sinh ra tử, dù là sinh tử của người khác.

Vì vậy, lý do Tạ Diễn Chi đến giờ vẫn chưa từng có mối quan hệ tình cảm nào, Đường Kiến Sơ chỉ có thể quy kết là do cậu quá kén chọn, căn bản không có ai lọt nổi vào mắt cậu cả.

Không ít người từng ngỏ ý với cậu, nhưng cậu từ chối cũng rất dứt khoát gọn gàng. Mấy câu từ chối quen thuộc đến nỗi Đường Kiến Sơ có thể đọc thuộc làu làu, cậu chỉ cần bắt đầu là Đường Kiến Sơ có thể nối tiếp không sai một chữ.

Trước đây do không để tâm, Đường Kiến Sơ cũng chẳng lọc lựa kỹ càng, đã dẫn vào không ít người có ý đồ không tốt. Đợi đến lúc thần kinh chậm chạp của cậu ta nhận ra không khí có gì đó sai sai thì Tạ Diễn Chi sớm đã dùng ánh mắt phanh thây cậu ta không biết bao nhiêu lần rồi.

Nghĩ đến đây, Đường Kiến Sơ sờ sờ mũi, trên mặt lộ chút xấu hổ, ánh mắt chuyển hướng vờ như chưa nói gì.

Tạ Diễn Chi đã quen với kiểu dám làm không dám nhận của cậu ta, đang định đứng dậy vào bên trong tham quan thì bỗng nghe hai nhân viên phục vụ đang thì thầm gì đó, cậu chỉ lờ mờ nghe thấy mấy chữ liên quan đến Đại học Y Ninh.

Quý Thư Từ đang dạy học ở trường đó. Thấy vẻ mặt của hai người phục vụ có gì đó khác thường, cậu không kìm được mà hỏi một câu: “Trường học có chuyện gì vậy?”

“Có một kẻ điên cầm dao chém người ở khuôn viên trường, trong nhóm nói có một nữ sinh đã bị thương rồi.” Một trong hai người trả lời.

Hai nhân viên phục vụ đều là sinh viên Đại học Y Ninh. Khi Tạ Diễn Chi bước vào đã chào hỏi với ông chủ, hai người này biết cậu là khách quen nên cũng không giấu diếm, đưa điện thoại ra cho cậu xem nhóm trò chuyện.

Đó là nhóm chung của ký túc xá nam, tin nhắn cập nhật rất nhanh. Tạ Diễn Chi đọc lướt qua hàng loạt tin tức, ánh mắt bỗng khựng lại vì một tấm ảnh.

Cậu cảm thấy bóng dáng thoáng qua trong đó rất quen, tua lại nhìn kỹ thì quả nhiên là Quý Thư Từ.

“Có chuyện gì vậy?” Đường Kiến Sơ thấy cậu cầm điện thoại với vẻ mặt nghiêm túc, liền ghé lại nhìn.

Cậu ta chỉ liếc sơ qua cũng không thấy rõ gì, nhưng nhìn biểu cảm của Tạ Diễn Chi thì đoán chắc là có người quen.

Mà ở trường học, người quen thì chỉ có thể là vị thầy Quý kia thôi.

Quả nhiên, Tạ Diễn Chi trả lại điện thoại cho nhân viên phục vụ, quay đầu bước nhanh ra ngoài: “Giúp tôi báo với đám bạn cậu là tối nay tôi không chắc đến được, nhưng tiệc tối nay tính tôi mời.”

Đường Kiến Sơ còn chưa kịp phản ứng thì người đã biến mất ở cửa, vô thức gọi với theo hai tiếng: “Ê! Ê! Đợi tôi với, tôi đi cùng cậu!”