Chương 21

Tài xế là một người đàn ông khoảng hơn năm mươi tuổi, giọng nặng mùi miền Nam, nhưng cụ thể là vùng nào thì không nghe rõ, chỉ biết chắc chắn không phải dân bản địa.

Trong xe điều hòa mở khá lạnh, nhưng Tạ Diễn Chi vẫn thấy rõ mồ hôi lấm tấm trên trán ông ấy, như thể đang sợ cậu sẽ nổi cáu bất cứ lúc nào.

“Thật xin lỗi cậu nhé. Tôi mới điều chuyển công việc đến đây với vợ, chưa quen đường xá.” Ông ấy dừng xe, cười áy náy nói: “Tổng cộng 23 tệ 4, làm mất thời gian của cậu thế này, để tôi chuyển khoản lại cho cậu.”

Tạ Diễn Chi uyển chuyển từ chối ý tốt ấy, cười cười không để bụng: “Không sao đâu, quán này hơi khó tìm thật. Chú cứ tiếp tục công việc đi.”

Cậu vừa nói vừa thanh toán xong, dựa vào kinh nghiệm nhiều năm lăn lộn trong các quán bar, đảo quanh một vòng là mò được ngay vào một con hẻm nhỏ âm u.

Ban ngày rất ít quán bar mở cửa, mà giờ này lại càng chẳng có khách chơi bời. Trên đường, thứ chào đón cậu chỉ là mấy con mèo hoang lấm lem.

Cậu đẩy cánh cửa kính dán đầy giấy ghi chú bước vào, Đường Kiến Sơ như sợ cậu không tìm được, đã ngồi ngay trên chiếc ghế cao trước cửa, mắt dán chặt về phía này.

“Hiếm có thật đấy, người chưa bao giờ đến trễ mà hôm nay lại muộn tận nửa tiếng.”

“Là chỗ cậu hẹn khó tìm quá thôi. Có phải nơi làm chuyện mờ ám gì đâu mà lại mở ở cái xó xỉnh như thế này.” Tạ Diễn Chi tiện tay lấy một ly rượu từ chỗ phục vụ, chợt nghĩ gì đó lại bảo người ta đổi thành nước trái cây.

“Là quán của bạn tôi mà, tôi cũng đâu biết tại sao lại mở ở đây.” Đường Kiến Sơ thản nhiên phủi sạch trách nhiệm.

“Cậu quen người ở khắp nơi thật đấy.”

Tạ Diễn Chi đã quá quen với cái kiểu bạn bè khắp thiên hạ của cậu ta nên cũng không để tâm, đảo mắt nhìn quanh, rồi phát hiện ngoài hai người bọn họ thì cả quán bar rộng lớn chỉ có thêm mấy nhân viên phục vụ.

“Buổi tụ tập của cậu đâu?” Cậu hỏi.

“Chưa tới giờ mà, cậu nhìn lại xem mấy giờ rồi. Ai mà đi quẩy giữa ban ngày chứ?” Đường Kiến Sơ nhún vai, “Tôi gọi cậu qua đây vì thấy cậu nằm dài ở khách sạn chán quá thôi, qua đây tám chuyện với tôi không tốt sao?”

Cậu ta nhìn Tạ Diễn Chi với vẻ mặt như đang nhìn một thằng ngốc, đảo mắt một vòng rồi dùng khuỷu tay huých huých cậu, trêu ghẹo: “Ê, nói thử coi, cái anh họ Quý gì đó, cái người bạn cũ mà cậu nói ấy.”

“Cậu trước giờ chẳng phải vẫn nói là ghét nhất mấy người lạnh như băng, giả vờ thanh cao kiểu đó sao? Thế mà còn đi leo núi chung với người ta được cơ à?”

Tạ Diễn Chi có tiền, có ngoại hình, điều kiện thì khỏi nói, xung quanh toàn người tranh nhau lấy lòng cậu, chứ có khi nào đến lượt cậu phải chạy theo đuôi người khác mà lải nhải mãi như thế này đâu.

Hôm qua khi thấy hai người họ trên đỉnh núi, ngoài kinh ngạc ra thì ngọn lửa hóng chuyện trong lòng cậu ta lập tức bốc cao ba trượng, vừa về khách sạn là bắt đầu vặn hỏi không ngừng.

Tưởng đâu sẽ nghe được tin tức gì đó chấn động giật gân, ai ngờ hai người đó ngoài việc từng chơi với nhau một thời gian hồi nhỏ ra thì quan hệ lại trong sáng y như rau luộc cà rốt, rõ ràng, không có gì mập mờ.

Đúng là phí công mình hào hứng!

“Gì mà gọi là Quý gì đó, người ta có tên đàng hoàng, là Quý Thư Từ.”

Tạ Diễn Chi mặc kệ mấy lời than thở đầy bất mãn của cậu ta, nhưng lại quay lại đúng chỗ “giả vờ thanh cao” mà nhấn mạnh, lắc đầu khẽ, nhấp một ngụm nước trái cây rồi mới chậm rãi nói:

“Không phải giả vờ thanh cao đâu, anh ấy không giống người khác.”