Chương 18

Xem như có, vậy là có rồi.

Một đứa trẻ mà cha mẹ không tình nguyện thừa nhận, trong đầu Quý Thư Từ chỉ có thể nghĩ đến thân phận con riêng.

Tạ Diễn Chi không những nhỏ hơn anh vài tuổi, lại còn là một người đồng tính thường xuyên lăn lộn trong các quán bar, cậu ta lừa ở đâu ra một đứa trẻ chứ?

Trong mắt Quý Thư Từ, việc đồng tính kết hôn lừa dối là hành vi dơ bẩn và hèn hạ nhất. Sự giáo dục nề nếp từ nhỏ khiến anh hoàn toàn không thể chấp nhận chuyện này, lại càng không muốn tiếp xúc với người có thể làm ra chuyện như vậy.

Tạ Diễn Chi thấy anh lui về sau một bước, ánh mắt nhìn mình có thêm phần khinh bỉ không hề che giấu, lập tức hiểu được anh đã tưởng mình là loại người xấu xa đến tận cùng. Không nhịn được bật cười, vừa cười vừa lấy điện thoại ra lục tìm ảnh, định cứu vãn chút hình tượng cho bản thân.

“Thầy Quý, sao anh cứ nghĩ tôi tiêu cực thế nhỉ.” Cậu xoay màn hình lại, giọng nửa trách móc nửa oan ức, trông y như một học trò ngoan bị giáo viên hiểu lầm hết lần này đến lần khác.

“Tôi là người tốt đấy, trời đất chứng giám luôn.”

Trên màn hình là một bé trai khoảng bốn, năm tuổi, đang giơ quyển sách Toán nâng cao lên cười ngây ngô với ống kính.

Với sự nhạy bén nghề nghiệp, Quý Thư Từ liếc mắt một cái đã nhận ra quyển sách là sách Toán nâng cao cho học sinh lớp ba, lớp bốn, trên trang đầy những dấu đỏ chấm điểm đúng, ánh mắt anh thoáng hiện chút kinh ngạc: “Đây là sách Toán nâng cao tiểu học lớp ba, bốn phải không? Cậu bé này còn nhỏ mà làm đúng nhiều thế, nếu được bồi dưỡng tốt thì sau này thi đấu đoạt giải không khó.”

Tạ Diễn Chi rõ ràng thấy ánh mắt anh bừng sáng lên, tự nhiên cảm thấy chút thất bại, vị này có vẻ hứng thú với số học hơn là với mình.

Cậu ho nhẹ một tiếng, ý bảo Quý Thư Từ tập trung vào mình: “Đây là cháu trai tôi, nhìn kỹ đi, có phải có một chút giống tôi không?”

Quý Thư Từ nhìn kỹ lại, tuy anh chưa từng thấy Tạ Diễn Chi hồi nhỏ trông thế nào, nhưng có thể khẳng định là đứa bé này chẳng giống cậu ta hiện giờ chút nào. Nhưng mà, đôi mắt của cậu bé lại mang đến một cảm giác quen thuộc, như thể đã từng thấy ở đâu đó, nhưng nhất thời không nhớ ra được.

Thế là anh thẳng thắn đưa ra phán đoán: “Không giống.”

Ngoài dự đoán, Tạ Diễn Chi lại rất hài lòng với câu trả lời này, vì cậu cũng nghĩ y hệt như vậy.

Chị gái cậu là một đại mỹ nhân kiểu dịu dàng thanh tú điển hình, chỉ tiếc là anh rể thì hơi kém sắc một chút.

Trước khi đứa trẻ chào đời, cậu vẫn luôn cầu mong nó sẽ giống chị mình nhiều hơn. Kết quả lần đầu nhìn thấy, cậu suýt nữa ngất tại chỗ, ngoài đôi mắt giống chị gái ra thì thằng bé y như bản sao của anh rể.

Cậu tự nhủ chắc là do mình nhìn sai góc, không cam lòng liền ghé lại gần nhìn thêm lần nữa. Không ngoài dự đoán, lại một cú sốc nữa, giữa một rừng lời chúc mừng, cậu là người đầu tiên thở dài một tiếng nặng nề và lạc tông.

Quý Thư Từ chú ý đến gương mặt một phút thay đổi tám trăm biểu cảm của cậu, cảm thấy chắc mình bị điên rồi mới thấy cái vẻ rũ rượi như chó con bị bỏ rơi này của Tạ Diễn Chi lại có chút đáng yêu.

Trong lúc trò chuyện, hai người đã đi tới cửa hàng đồ trẻ em. Ban đầu Quý Thư Từ định quay lại khách sạn để làm việc, nhưng giờ đã đứng trước cửa hàng rồi, cũng không tiện quay lưng bỏ đi, đành theo cậu cùng bước vào trong.

Hiện giờ đã hơn bảy giờ tối, trong cửa hàng có rất nhiều loại mặt hàng và cũng rất đông khách.

Tạ Diễn Chi thì hầu như chẳng hiểu gì về đồ dùng cho trẻ em, tiêu chí mua đồ của cậu chỉ có một — đẹp là được. Xách một cái giỏ, thấy món nào trông tạm ổn là tiện tay ném vào, bất chấp có dùng được hay không.