Chương 14

Hôm ấy là sinh nhật mười lăm tuổi của em gái anh. Cả nhà bốn người, ba người đều xin nghỉ dài ngày, chỉ để cùng nhau thực hiện ước mơ lên núi tuyết của con bé.

Anh nhớ rất rõ, người dân nơi đó nói rằng, nếu đứng trước ánh mặt trời chiếu lên núi tuyết mà thành tâm cầu nguyện thì điều ước sẽ thành sự thật. Anh chọn tin là có chứ không phải là không, nên đã cất ô xuống, ngắm nhìn phong cảnh hùng vĩ trước mặt mà ước một điều đã theo anh suốt hơn hai mươi năm.

Anh chẳng có điều gì quá khẩn thiết, chỉ mong những người mình quan tâm được bình an và mạnh khỏe.

“Thấy chưa, tôi đâu có lừa anh.” Tạ Diễn Chi vừa cười vừa vỗ tay, “Con người với nhau sống là dựa vào cảm giác và chân thành. Tôi tới đây là để làm bạn với anh, cái chuyện đi điều tra người ta sau lưng, tôi không làm đâu.”

“Bạn bè?” Quý Thư Từ khẽ lặp lại từ ấy với giọng điệu điềm đạm.

Thế giới của người trưởng thành vốn phức tạp và bận rộn, phần lớn thời gian đều bị công việc chiếm trọn, phần còn lại lại phải chia cho gia đình, chẳng ai muốn cố gắng bóp méo thời gian ít ỏi để lo cho những mối quan hệ xã giao vô nghĩa. Khoảng thời gian nghỉ ngơi hiếm hoi còn lại, anh càng thích ở một mình, vì vậy bạn bè xung quanh cũng ít đến đáng thương, đến mức muốn tụ họp ăn bữa cơm cũng không đủ một bàn.

Bất ngờ nghe thấy lời mời gọi làm bạn ấy, trong lòng anh thoáng chốc hoang mang.

Tạ Diễn Chi hiển nhiên đáp: “Phải rồi, chẳng lẽ tôi cứ làm khách ở nhà anh mãi sao?”

Trong mắt cậu, không bị từ chối thì chính là ngầm đồng ý. Cậu gật đầu hài lòng, bất chấp mọi thứ chạy vội đến trước khi xe tham quan rời đi, còn không quên ngoái đầu vẫy tay thúc giục Quý Thư Từ nhanh chân lên.

Quý Thư Từ thu lại suy nghĩ, chào qua chủ nhiệm Lý bọn họ rồi mới lên xe.

Xe tham quan chỉ có thể dừng ở một con đường nhỏ gần đỉnh núi, đoạn bậc thang vài chục tầng lên tới đỉnh vẫn phải tự đi bộ.

Hai bên sườn núi của con đường trồng nhiều loại cây kỳ lạ, Tạ Diễn Chi thấy lạ nên hễ thấy tấm bảng giới thiệu là lại phải nhào đến xem, gặp thứ gì thú vị còn quay đầu gọi Quý Thư Từ lại cùng xem.

Bảng chú thích được buộc vào thân cây, mà thân cây lại cách khá xa bậc thang, cậu phải nghiêng người hẳn ra mới đọc được rõ. Có lẽ vì đứng không vững, lúc xoay người lại cậu mất thăng bằng, cơ thể chao đảo rồi ngã chúi về phía trước, miệng còn “ấy da” một tiếng.

Quý Thư Từ lúc ấy đang thong thả theo sau, thấy cậu lảo đảo như sắp lăn xuống liền biến sắc, bước nhanh mấy bước lao tới kéo cậu lại.

Tạ Diễn Chi chỉ kịp cảm nhận thắt lưng mình bị ai đó giữ chặt, tiếp đó cả người nghiêng vào lòng người kia.

Cánh tay ôm lấy cậu dùng lực mạnh mẽ, mặt cậu áp sát vào ngực đối phương, thậm chí còn cảm nhận được nhịp đập của cơ bắp không giống bình thường.

Mũi ngửi thấy một mùi hương quen thuộc, cậu ngẫm kỹ mới nhận ra đó là mùi đàn hương trên người mình, vì ở gần nhau quá lâu nên Quý Thư Từ cũng đã vô thức nhiễm lấy hương thơm đó.

Cậu khẽ động mũi, đầu óc ngơ ngẩn mất vài giây. Còn chưa kịp hoàn hồn thì cánh tay kia đã buông ra, đối phương lạnh mặt nói nghiêm nghị: “Đá bên sườn núi không thể đứng lên được, cậu lớn thế này rồi mà chút kiến thức thường thức cũng không có à?”

Anh thật sự nghi ngờ Tạ Diễn Chi sống đến từng này tuổi hoàn toàn nhờ vào may mắn, nếu vừa rồi anh chậm thêm vài giây, thì cậu ta đã lăn như quả bóng xuống dốc rồi.

Tạ Diễn Chi lần đầu tiên thấy anh phản ứng mạnh như vậy, trong giọng nói còn nghe thấy cả chất giọng nghiêm khắc như thầy giáo đang răn dạy. Cậu rút khỏi cảm giác lạ lẫm vừa rồi, bèn bày ra dáng vẻ của một học sinh ngoan biết sai chịu sửa, vừa lấy lòng vừa cảm ơn mà gãi đầu.

Nói thật thì cậu cũng có hơi hoảng, vỗ ngực thở phào một hơi: “Lơ đãng chút là mất thăng bằng, may mà có anh ở đây, không thì chắc tôi lại gãy tay gãy chân rồi.”

“Không chỉ đơn giản là gãy tay gãy chân đâu.” Quý Thư Từ khôi phục lại giọng điệu lạnh nhạt như thường, liếc nhìn xuống sườn núi, “Với độ dài và độ dốc thế kia, ngã xuống thì phải đắp chiếu luôn đấy.”