Nhiệt độ trên núi vừa phải, đi lâu một chút thì toát mồ hôi lấm tấm, nhưng chỉ cần dừng lại là lại thấy lành lạnh.
Thấy Quý Thư Từ hơi cúi đầu như đang trầm ngâm suy nghĩ, Tạ Diễn Chi cũng không làm phiền anh. Cậu đứng dậy, đi vòng vòng quanh băng đá hai lượt thì đột nhiên nghe thấy tiếng cãi vã dữ dội vang lên không xa. Cậu lập tức quay đầu lại nhìn, thì thấy trong nhóm người đang to tiếng đó, rõ ràng có cả vị chủ nhiệm Lý vừa mới ngồi đối diện khi nãy.
“Có chuyện gì vậy?” Quý Thư Từ ngẩng đầu nhìn về phía ấy.
Chủ nhiệm Lý đang tranh cãi kịch liệt với một người đàn ông trung niên to béo, cháu gái ông thì co mình trốn sau lưng bạn già, mặt đỏ bừng, miệng mấp máy nói gì đó.
Hai người họ đứng khá xa nên không nghe rõ nội dung, nhưng nhìn mặt mũi ai nấy đỏ tía tay, cổ họng căng cứng, chắc là không dễ gì mà dừng lại được.
Tạ Diễn Chi chau mày, vẻ mặt nghiêm túc đáp: “Chắc là trẻ con xích mích với nhau đấy, anh nhìn cái thằng bé trai kia…”
Cậu còn chưa nói hết câu thì đột nhiên khựng lại, cầm điện thoại, bước chân nhanh nhẹn chạy thẳng về phía đám đông. Quý Thư Từ chưa kịp phản ứng gì, theo phản xạ cũng liền chạy theo.
Người đàn ông trung niên kia vốn đã không nói lại chủ nhiệm Lý, lại thêm phần có lỗi, nên khi bị đẩy vào thế yếu thì tức quá hóa giận, giơ tay định đánh người.
Tay ông ta mới giơ lên tới nửa chừng thì bị một người từ phía sau lao tới giữ chặt. Tạ Diễn Chi cong khóe môi, nở một nụ cười không rõ cảm xúc: “Anh bạn à, cho tôi xen ngang chút nhé. Mới nói mấy câu mà đã giơ tay đánh người thì hơi bất lịch sự đấy, anh thấy không?”
Người đàn ông trung niên quay đầu quát Tạ Diễn Chi, chỉ tay về phía cô bé đứng phía sau: “Liên quan mẹ gì tới cậu! Nó đánh con tôi, chẳng lẽ tôi không được tìm người lớn trong nhà nó để nói lý lẽ à!”
“Lý lẽ thì đúng là nên nói, nhưng anh không thể quấy rầy giấc ngủ của tôi được.” Tạ Diễn Chi dùng tay còn lại chỉ vào thái dương chợp, “Tôi bị mất ngủ nặng, cả đêm không chợp mắt được. Vừa mới nằm mơ được tí thì bị anh hét cho tỉnh cả người. Tôi còn tưởng nhà ai có chó sổng chuồng nên chạy qua xem.”
Người đàn ông trung niên vốn đã đang bực, giờ lại bị cậu trai gầy gò trước mặt kìm chặt tay như bóp gà con, lại còn bị mắng bóng gió một trận, mặt mũi sao mà chịu nổi, liền vặn khuỷu tay định đánh trả.
“Cậu ——!”
Nhưng cổ tay vẫn bị giữ chặt, ông ta không ngờ một người trông gầy như cọng giá mà sức lại mạnh đến thế. Giãy mãi không thoát, mà mồm thì cũng cứng không nổi nữa, tức đến mức mặt tái mét, dồn hết sức thử lại lần nữa: “Cậu——!”
Tạ Diễn Chi giữ chặt tay ông ta, kéo ngược ra sau, mắt tròn xoe tỏ vẻ vô tội hỏi: “Tôi làm sao? Trước khi đánh người thì cũng phải nói cho rõ ràng chứ. Cô bé đó tôi quen, nếu thật sự nó sai, tôi dạy còn nặng hơn cả anh đánh đấy.”
Lẽ ra đây là tình huống nghiêm túc, nhưng Quý Thư Từ lại cảm thấy buồn cười một cách kỳ lạ. Anh đưa tay che miệng để giấu nụ cười, rồi nghiêm túc quay sang hỏi chủ nhiệm Lý: “Chủ nhiệm Lý, có chuyện gì vậy?”
Chủ nhiệm Lý tức đến mức phải liên tục xoa ngực để lấy lại bình tĩnh, còn chưa kịp mở miệng thì cô cháu gái đã đứng ra chỉ vào cậu bé phía sau người đàn ông trung niên, giận dữ nói: “Lúc nãy tụi cháu đang chơi cầu trượt, cậu ta chen ngang hàng của cháu. Cháu thấy cậu ta muốn chơi quá nên nhường chỗ. Nhưng phía trước cháu còn có bạn Tiểu Bảo đang đợi, cậu ta liền đẩy Tiểu Bảo xuống, nên cháu mới đánh nhau với cậu ta.”