Cậu chống đầu nhìn về phía bên kia, cánh tay chợt cảm thấy ngứa ngáy, cúi đầu xuống mới phát hiện bị mấy con muỗi đáng ghét cắn ba bốn cái u đỏ, cái nào cái nấy đều đỏ bừng, như đang vênh váo thách thức cậu.
Cậu dùng móng tay bấm hai cái dấu thập cũng không ăn thua, đang định ra tay trừng trị thì bên cạnh đã đưa sang một lọ thuốc bôi muỗi cắn.
“Càng gãi càng ngứa đấy.” Thuốc là loại dạng lọ, Quý Thư Từ còn đưa thêm cho cậu một cây tăm bông: “Dùng cái này.”
Tạ Diễn Chi nói một tiếng cảm ơn, vô tình liếc thấy túi đeo vai của anh, tuy nhỏ mà đầy đủ mọi thứ: đồ ăn, đồ dùng, đồ phòng thân khẩn cấp đều có, thậm chí còn chừa chỗ nhét được cả cái iPad.
Không phải Doraemon thì là gì?
Cậu bị ý nghĩ của mình làm bật cười, đối diện với ánh mắt khó hiểu của Quý Thư Từ, biết rõ với tính cách của anh, nếu mình không mở miệng nói chuyện thì hai người có khi im lặng đến tận lúc đoàn người tiếp tục xuất phát.
“Thầy Quý.” Cậu gọi một tiếng, rồi hơi nghiêng đầu về phía cặp vợ chồng ban nãy: “Anh đã từng yêu đương chưa, thích kiểu con gái như thế nào?”
Quý Thư Từ không hiểu vì sao cậu lại hỏi vậy, nhưng cũng chẳng né tránh: “Tôi không thích con gái, cũng chưa từng yêu ai.”
Tạ Diễn Chi ngẩn người một lúc, rồi nghe ra được ẩn ý trong câu trả lời, dường như không ngờ anh lại thẳng thắn như thế.
“Được rồi, vậy để tôi hỏi lại.” Cậu đung đưa hai chân, mí mắt hơi híp lại, đổi cách nói: “Vậy thầy Quý thích kiểu con trai thế nào, có mẫu người lý tưởng không?”
Trong mắt Quý Thư Từ lóe lên một tia cảm xúc khó đoán, nhưng anh không trả lời câu hỏi đó: “Cậu không thấy kỳ lạ à?”
“Thời đại nào rồi mà còn thấy kỳ lạ, xu hướng tính dục là chuyện cá nhân, chỉ cần không phạm pháp hay vi phạm đạo đức thì anh có thích động vật cũng chẳng sao. Hơn nữa…” Tạ Diễn Chi cong mắt cười nhìn anh, giọng chậm lại nhỏ nhẹ, “Thầy Quý và tôi, cũng là người trong cùng một vòng tròn mà.”
Quý Thư Từ đánh giá cậu bằng ánh mắt hàm chứa nhiều ý vị, không phải nghi ngờ cậu nói dối, mà là vì trong giới gay vốn nổi tiếng ăn chơi, anh từng theo bạn tới vài quán bar trong giới, nhưng thật sự không thể nào chịu nổi cái không khí lúc nào cũng như chim công xòe đuôi trong đó.
Mà kiểu người như Tạ Diễn Chi, điều kiện tốt mọi mặt, chắc chắn càng nổi bật trong môi trường đó. Thế nên trong tiềm thức, anh đã tự dán cho cậu cái nhãn lăng nhăng, đời sống riêng tư phức tạp.
“Thầy Quý — Thầy Quý!”
Tạ Diễn Chi thấy anh đang nói chuyện thì đột nhiên im lặng, bèn đẩy đẩy anh hai cái: “Anh còn chưa trả lời tôi câu hỏi khi nãy đâu đấy.”
Quý Thư Từ đành gác lại mạch suy nghĩ đang giữa chừng, nghiêm túc suy nghĩ về câu hỏi kia.
Thật ra anh từng nghĩ đến điều đó, nhưng đối với anh, định nghĩa về người yêu vẫn khá mơ hồ, có thể là vì chưa từng gặp ai phù hợp, nên anh cảm thấy đó là một mối quan hệ không cần thiết, nhưng nếu có cơ hội cũng không bài xích.
Năm nay anh đã 27 tuổi, bố mẹ tuy không ép buộc chuyện hôn nhân, nhưng ít nhiều vẫn thể hiện mong muốn, thậm chí còn từng rủ anh đi mấy bữa cơm chẳng khác gì xem mắt. Dù anh từ chối nhiều lần nhưng bọn họ vẫn chưa từ bỏ ý định.
Lý do anh từ chối không chỉ vì không có hứng thú, mà còn vì anh chưa bao giờ thẳng thắn với gia đình về xu hướng tính dục của mình. Chuyện còn chưa đâu vào đâu, hà tất gì phải vội? Đợi gặp được người phù hợp rồi hẵng tính.
Còn nếu nói về mẫu người lý tưởng, anh cụp mắt nghĩ một lúc.
Anh không quan trọng đối phương giàu hay nghèo, xinh đẹp hay không. Quan trọng là tính cách phải hợp.
Nhẹ nhàng điềm đạm, cư xử lễ độ, có thể nâng đỡ nhau lúc khó khăn, bình thường thì kính trọng lẫn nhau, không can thiệp quá nhiều vào đời sống riêng tư của đối phương. Dưới cùng một mái nhà, mỗi người vẫn có không gian riêng của mình...
Nghĩ đến đây, anh liếc nhìn Tạ Diễn Chi đang đứng bên cạnh chờ câu trả lời. Phải nói rằng, mặt cậu đúng là khiến người ta thấy dễ chịu. Nhưng chỉ trong một ngày ngắn ngủi, tính cách mà cậu thể hiện ra đã hoàn toàn đảo ngược ấn tượng đầu tiên anh có về khuôn mặt đó.
Phong lưu, cợt nhả, nói năng chẳng nghiêm túc bao giờ, nhìn một cái là biết kiểu người bạc tình ăn chơi trác táng.
Ít nhất với anh hiện giờ, nếu bỏ qua vẻ ngoài và học vấn, thì người này chẳng có ưu điểm nào.
Quý Thư Từ thu lại ánh nhìn, âm thầm đưa ra kết luận trong lòng.
Không sai vào đâu được, người ngược lại hoàn toàn với Tạ Diễn Chi, chính là mẫu người lý tưởng của mình.