Chương 9

Đến huyện Điệt Thủy hơn nửa năm, nàng rất thiếu tiền.

Trước đây, mỗi khi đọc truyện về người hiện đại xuyên không về thời cổ đại, nàng thường thấy họ không phát minh cái này thì cũng chế tạo cái kia, làm ăn buôn bán phất lên như diều gặp gió. Thậm chí có người chỉ cần dậm chân một cái là cả giới kinh tế thời cổ đại phải rung chuyển.

Thế nhưng, khi Thôi Tiếu thật sự xuyên đến thời đại này rồi, nàng mới nhận ra mọi chuyện nói thì dễ, làm mới khó.

Đầu tiên, bản thân nàng không có kinh nghiệm kinh doanh, không có vốn khởi nghiệp, cũng chẳng có mối quan hệ nào.

Còn nói đến chuyện phát minh sáng chế, tự đặt tay lên lương tâm mà nói, những vật dụng thường ngày ở xã hội hiện đại, nàng chỉ biết dùng chứ nào có biết chế tạo.

Nào là hát một bài tình ca hiện đại, hay nhảy một vũ điệu đang thịnh hành là có thể khiến người ta kinh ngạc mà vung tiền ư, chuyện đó không thực tế chút nào. Người thời nay không biết thưởng thức những thứ đó, huống hồ chi mấy chốn lầu xanh có những ca kỹ, vũ kỹ được đào tạo từ nhỏ, mỗi cái nhíu mày, mỗi nụ cười của họ cũng đủ bỏ xa nàng mười tám con phố.

Vì vậy, Thôi Tiếu chỉ có thể an phận làm một ngỗ tác, rồi kiếm thêm việc làm bán thời gian. Dù có thu nhập, nhưng vì trong nhà có người cha già bệnh nặng, mỗi ngày đều phải dùng thuốc, còn phải thuê người chăm sóc, nên chi phí không hề nhỏ.

Cũng không phải nàng chưa từng nghĩ đến việc cải thiện cuộc sống, nhưng vẫn chưa tìm được cơ hội thích hợp.

Dù vậy, nàng không hề oán thán. Cha của Thôi Tiếu, cũng chính là Thôi lão ngỗ tác, là một người cha tốt hết mực yêu thương con cái, cũng là một người tốt. Nàng đã chiếm lấy thân xác của người ta, tự nhiên cũng phải thay người ta làm tròn chữ hiếu.

Mọi người đều biết hoàn cảnh nhà nàng, một cô gái mồ côi chăm sóc cha già, quả thực rất đáng kính trọng. Chính vì thế, đối với việc nàng được nhận riêng một túi tiền, họ không hề có chút ghen tị hay đố kỵ nào, ngược lại còn thấy vui cho nàng.

Mặc dù trời đã nhá nhem tối, nhưng ai nấy đều hăng hái bắt tay vào công việc.

Nhân vật cốt lõi trong xưởng thêu, đầu tiên phải kể đến chủ nhân của nó, tức là chưởng quỹ Bao Mậu Điển và gia đình ông ta.

Bao Mậu Điển năm nay đã năm mươi, có một xưởng thêu lớn như vậy, tự nhiên là người có tiền. Ông ta được chăm sóc rất tốt, tuy không thể so sánh với các quan lớn, phú thương ở kinh thành, nhưng cũng thuộc dạng ăn sung mặc sướиɠ, sống một cuộc đời vô cùng thoải mái.

Thế nhưng giờ đây, ông ta cũng đã biến thành một cục than cháy đen.

Thi thể của Bao Mậu Điển được tìm thấy trong phòng ngủ của ông ta, bị cháy đến mức hoàn toàn không thể nhận dạng, quần áo các thứ đều đã cháy rụi. Việc nhận dạng thân phận của ông ta là nhờ vào chiếc nhẫn bản to trên ngón tay.

Huyện Điệt Thủy chỉ là một huyện thành nhỏ. Xưởng thêu Bình Hinh làm ăn rất lớn, lụa là sản xuất ra mỗi năm không chỉ được dùng làm cống phẩm tiến kinh dâng lên hoàng đế, mà còn tạo công ăn việc làm cho rất nhiều người dân ở huyện Điệt Thủy, ví dụ như người nuôi tằm, người dệt vải, và cả những người cung cấp dịch vụ ăn ở đi lại cho các thương nhân qua lại.

Do đó, rất nhiều người quen thuộc với những người trong xưởng thêu, thường xuyên gặp mặt nên đều có ấn tượng về trang phục, trang sức của họ.

Một vị chưởng quỹ tửu lầu thường xuyên giao cơm cho Bao Mậu Điển đã được gọi đến để nhận dạng thi thể.

"Cái mặt này... cái mặt này, tiểu nhân thật sự không nhận ra được." Vị chưởng quỹ khó xử nói: "Nhưng chiếc nhẫn bản to này đúng là của Bao chưởng quỹ, theo ấn tượng của tiểu nhân, ông ấy vẫn luôn đeo nó, chắc chắn không thể sai được."