Quyển 1 - Chương 8: Một tấc kim

Hạ Thành tức giận trợn mắt, Trịnh Văn Yến thấy Hoắc Nguy Lâu không tỏ vẻ gì, bật cười nói: “Vậy được, thế tri phủ đại nhân nói một chút, mẫu thân ta chết do loại bệnh tiềm ẩn nào?”

Vừa rồi Hạ Thành còn đáp rất hợp tình hợp lý, nhưng vừa hỏi một câu đã làm khó ông ấy, sắc mặt ông ấy cứng lại: “Cái này… Nói đến việc này, ta có một chuyện muốn trưng cầu ý kiến của tam gia. Mặc dù Bạc cô nương phỏng đoán lão phu nhân chết vì bệnh tiềm ẩn, nhưng cụ thể là bệnh gì thì phải nghiệm thi mới có thể xác định, mà lần tái nghiệm này cần phải mổ thi, không biết tam gia…”

“Cái gì? Mổ thi?” Giọng điệu Trịnh Văn Yến bỗng cao lên, nhìn sang Hoắc Nguy Lâu, cố kìm giọng lại, nhưng vẫn tức giận đùng đùng: “Gia mẫu ta thân phận cỡ nào! Sao có thể cho phép các ngươi mổ xẻ thi thể? Huống chi oan hồn của gia mẫu ta chưa yên, nếu các ngươi làm cho oán khí của lão nhân gia khó tiêu tán, gây thêm sát nghiệt, đến lúc đó ai chịu trách nhiệm đây?”

Trịnh Văn Yến cắn răng nói: “Đừng nói một tiểu cô nương như nàng ta, dù là Thiên Vương lão tử tới! Cũng đừng hòng động vào di thể của mẫu thân ta!”

Hạ Thành bất đắc dĩ nói: “Tam gia, hết thảy vì phá án, chẳng lẽ ngài không muốn biết lão phu nhân chết như thế nào sao? Tra ra chân tướng lão phu nhân qua đời mới có thể an ủi lão phu nhân trên trời có linh thiêng.”

Trịnh Văn Yến liên tục cười lạnh, định mắng tiếp thì Hoắc Nguy Lâu chợt xoay người, hắn chậm rãi bước ra cửa, đứng ở hành lang nhìn ra cửa viện.

Gió lạnh rít gào, mây đen đè trên cao, trong vùng trời lạnh lẽo đầy tuyết, Bạc Nhược U vẫn quỳ, dáng người thẳng tắp như cành trúc trên áo choàng nàng.

Hoắc Nguy Lâu híp mắt: “Nàng ta nghiệm thi?”

Hạ Thành vội nói: “Đúng vậy thưa hầu gia.”

Trịnh Văn Yến đứng phía sau hừ lạnh nói: “Hầu gia cũng cảm thấy không thể phải không? Nữ tử kia thoạt nhìn còn trẻ như vậy, ta thấy Hạ đại nhân bị dung mạo của nàng ta mê hoặc nên mới tin nàng ta! Huống chi quan phủ có rất nhiều cách để tra án, sao lại muốn mổ thi?”

“Cứ để nàng ta nghiệm thi.”

Thiên địa vạn vật bỗng chốc tĩnh lặng.

Trịnh Văn Yến nhìn Hoắc Nguy Lâu, tựa như không thể tin được sáu chữ vừa rồi là từ miệng hắn.

Hạ Thành ngây người, cũng chưa kịp phản ứng.

Dẫu sao mới vài phút trước Hoắc Nguy Lâu còn nói nơi hắn làm việc, nữ tử chớ vào.

Dù từng chữ Hoắc Nguy Lâu thốt ra lạnh nhạt nhưng lại nặng tựa ngàn cân, không thể nghi ngờ: “Khi bản hầu đến đã được Tín Dương Hầu nhờ vả, nếu như cái chết của lão phu nhân thật sự có điều đáng ngờ, nhất định phải tra rõ nguyên nhân, vì thế có thể trả bất cứ giá nào.”

Tín Dương Hầu hiện tại chính là huynh trưởng ruột thịt của lão phu nhân.

Trịnh Văn Yến há to miệng, một lúc lâu cũng không nói một lời, chớ nói có Tín Dương Hầu nhờ vả, dù không có, nếu Hoắc Nguy Lâu đã nói có thể nghiệm thi, mọi người ở đây, ai dám nói không đây?

Lời Hoắc Nguy Lâu nói là kết quả cuối cùng, hắn lạnh nhạt phân phó: “Dẫn người tới đây.”

Đám đông đi theo phía sau phần lớn là thân tín của Hoắc Nguy Lâu, mà một người trong số đó tóc mai hoa râm, nhìn qua đã có tuổi mà gương mặt vẫn trắng bóc không râu, lông mày cũng rất nhạt nhẽo, có vẻ đặc biệt thu hút sự chú ý hơn các thị vệ trẻ tuổi đeo đao lạnh lùng nghiêm nghị khác.

Hoắc Nguy Lâu vừa dứt lời, lão mỉm cười bước lên: “Lão nô đi mời, quỳ lâu như vậy thật đáng thương.”

Giọng nói hơi lanh lảnh, là một công công.

Nếu là người khác tuyệt đối không dám tự tung tự tác như thế trước mặt Hoắc Nguy Lâu, nhưng người này làm vậy mà vẻ mặt Hoắc Nguy Lâu vẫn bình thường, hắn quay đầu nhìn vào phòng: “Dọn đống này đi, mang một cái ghế tới.”

Nói xong Hoắc Nguy Lâu bước vào trong phòng, các thị vệ đeo đao cùng nhau bước vào cửa, rất nhanh đã chuyển các hình nhân bằng giấy ra ngoài phòng.