Trịnh Văn Yến nói xong, thở dài một tiếng, mặt mày đầy vẻ đau buồn như muốn khóc: “Nghe đồn hình dáng người lúc chết giống với hình dáng quỷ hồn của người đó. Mẫu thân ta vất vả cả đời, kết quả lại bị cốt nhục thân sinh làm hại, nhất định là như thế nên hồn phách mẫu thân mới không yên ổn, sinh ra ác ý.”
Hoắc Nguy Lâu liếc mắt nhìn hắn ta một cái.
Tướng mạo Trịnh Văn Yến coi như ôn hòa, xuất thân từ hầu phủ, đối nhân xử thế luôn chu toàn lễ nghĩa, nhưng Hoắc Nguy Lâu vừa nhìn sang thì hắn ta nhanh chóng cúi đầu, tựa như vẻ đau buồn trên mặt chỉ là một tầng giấy mỏng, bị Hoắc Nguy Lâu chọc nhẹ một cái đã rách.
Hoắc Nguy Lâu dời mắt: “Nên Trịnh Văn Thần ngã chết?”
Trịnh Văn Yến vội nói: “Đúng vậy, ngã đầu rơi máu chảy, tắt thở ngay tại chỗ. Thi thể đang đặt ở sương phòng tây viện, nếu hầu gia muốn xem thì có thể đi ngay.”
Hoắc Nguy Lâu không nhúc nhích, nhìn thi thể lão phu nhân: “Hạ tri phủ, ngươi nói thử xem.”
Hạ Thành là quan viên đảm nhận vụ án này, nghe thấy tiếng kêu thì giật mình một cái, lập tức nói: “Hầu gia, hạ quan cho rằng chuyện quỷ hồn gϊếŧ người đúng là làm người nghe kinh sợ, tuy tận mắt nhìn thấy nhưng vẫn có vài chỗ khả nghi. Lúc ấy lão phu nhân đã qua đời, cái chết của nhị gia cũng có thể do người bên ngoài gây nên, còn lão phu nhân đã mất, có… có khả năng là do bệnh tiềm ẩn đột ngột tái phát gây ra.”
Hạ Thành nói xong, trong lòng vẫn run sợ. Ông ấy đi tiền viện vốn để thương nghị chuyện nghiệm thi, nhưng vừa tới nơi đã nghe tin người kinh thành đến rồi. Lúc đó ông ấy rất kinh hoàng, hơn nữa không ngờ người tới không phải người của phủ Tín Dương Hầu, mà là Võ Chiêu Hầu khiến toàn bộ quan dân triều Đại Chu khϊếp sợ!
Sau đó là tiếp giá bái lễ, chậm trễ hồi lâu, may mà Võ Chiêu Hầu rất nhanh đã hỏi về quá trình xảy ra vụ án, nhưng tới bây giờ ông ấy vẫn chưa có cơ hội đưa ra yêu cầu nghiệm thi.
Hoắc Nguy Lâu nhíu mày: “Bệnh tiềm ẩn?”
Hạ Thành đang muốn trả lời, Trịnh Văn Yến ở bên cạnh chắp tay nói: “Bẩm hầu gia, thân thể gia mẫu ta xưa nay khỏe mạnh, cũng không có bệnh tật trong người, nếu không cũng chẳng thức suốt đêm ba mươi, bởi vậy lời của tri phủ đại nhân hoàn toàn không có khả năng.”
Hạ Thành không tán thành, ông ấy nhìn Trịnh Văn Yến một cái: “Tam gia, tuổi tác lão phu nhân đã cao, nhìn thì khỏe mạnh, nhưng tạng khí trong cơ thể có khả năng rất cao đã bị bệnh tiềm ẩn. Ngày thường sống an nhàn sung sướиɠ không thấy bệnh tật gì, hoàn toàn có chuyện một lúc nào đó bỗng nhiên bệnh phát thân vong.”
Trịnh Văn Yến nhìn Hạ Thành: “Án này đã giao cho đại nhân nửa tháng, trước đó đại nhân luôn nói vẫn chưa tìm ra nguyên nhân cái chết của gia mẫu, hôm nay hầu gia tới thì bảo có bệnh tiềm ẩn, không biết đó là đạo lý gì?”
Trịnh Văn Yến nho nhã lễ độ nói xong, Hạ Thành bỗng cảm thấy như có một cây đao gác trên cổ. Ông ấy vội vàng nhìn thoáng qua Hoắc Nguy Lâu: “Tam gia nói sai rồi, không phải do ta nóng vội bịa chuyện, mà là ngỗ tác kiểm nghiệm!”
Trịnh Văn Yến cười nhạo một tiếng: “Ngỗ tác nào?”
Hạ Thành nhấc tay chỉ Bạc Nhược U ở bên ngoài: “Bạc cô nương! Là Bạc cô nương nói!”
Vẻ mặt Trịnh Văn Yến càng thêm chế giễu, nghĩ đến lời đồn đãi có liên quan đến Hoắc Nguy Lâu, càng không kiêng nể gì: “Một nữ tử mà đại nhân cũng tin! Di thể mẫu thân ta đang đặt ở viện này, đại nhân chưa được cho phép mà dẫn người ngoài đến, vốn đã thất lễ. Hôm nay còn mang một nữ tử tới rồi nói chuyện vô căn cứ với hầu gia, không biết nàng ta đã hạ thuốc mê hồn gì cho Hạ đại nhân?”
Thường ngày Hạ Thành vốn đã cẩn thận trước đám người quyền quý, hơn nữa miệng lưỡi ông ấy còn vụng về, sao có thể đón nhận được những lời lẽ sắc bén kia, lúc này nhịn không được bèn nói: “Gì mà nói chuyện vô căn cứ? Tuy Bạc cô nương là nữ tử, nhưng đã giúp bản phủ phá vài huyền án chưa được giải quyết! Bản phủ làm quan ở Thanh Châu nhiều năm, không có một vụ án nào tồn đọng trong tay! Các vụ án trong gần hai năm nay hầu như đều nhờ Bạc cô nương hỗ trợ!”