Quyển 1 - Chương 6: Một tấc kim

Hạ Thành nhất thời sợ vỡ mật: “Không không không, không phải ngỗ tác của nha phủ Thanh Châu, là ngỗ tác của huyện Thanh Sơn thuộc quyền quản lý của phủ.”

Mặc dù Hoắc Nguy Lâu chỉ mới đến tuổi nhược quán, nhưng đứng trước mặt mọi người lại có khí thế áp bức như núi cao trùng điệp. Đôi mắt phượng của hắn hơi nheo lại, giọng nói còn rét hơn cả gió lạnh mùa đông: “Cái huyện nhỏ nghèo nàn thuế má hàng năm luôn đứng cuối Thanh Châu đó sao?”

Hạ Thành cả kinh, không ngờ Hoắc Nguy Lâu lại biết nhiều về Thanh Châu như vậy, ông ấy sợ làm hại cấp dưới, vội vàng bổ sung: “Bạc cô nương làm ngỗ tác ở huyện nha Thanh Sơn, nhưng cũng không phải là ngỗ tác thuộc tiện tịch trong văn thư nha môn, nha phủ cũng không tùy tiện phân công công việc cho nàng ấy. Nàng ấy… nàng ấy biết chút y thuật, thủ đoạn khám nghiệm tử thi cao minh, nên vẫn luôn giúp đỡ nha phủ…”

Đã không phải tiện tịch lại làm tiện dịch, còn là một nữ tử, đúng là chưa từng nghe thấy.

Sắc mặt Hoắc Nguy Lâu không rõ vui buồn, chỉ nói một câu: “Phàm là nơi bản hầu làm việc, nữ tử chớ vào.”

Vừa dứt lời, Hoắc Nguy Lâu nhấc chân đi thẳng qua bên cạnh Bạc Nhược U, không để Bạc Nhược U đứng dậy, càng không hề nhìn nàng một cái. Hắn là Võ Chiêu Hầu được vạn dân quỳ lạy, đối với hắn mà nói Bạc Nhược U giống như hạt bụi nhỏ dưới gót giày, chẳng cần phủi đi, gió nhẹ nhàng thổi qua cũng đã rơi vào trong bùn tuyết.

Hoắc Nguy Lâu đã như thế, sao những người khác lại để ý tới Bạc Nhược U, mọi người câm như hến theo sau. Dù ánh mắt Hạ Thành đầy áy náy nhưng cũng không dám cầu tình cho nàng, mọi người ồn ào kéo đến rồi ồn ào kéo đi, duy chỉ có Bạc Nhược U vẫn quỳ gối trong trời băng gió rét.

Dù địa vị Bạc Nhược U thấp kém song nàng chưa từng bị khinh thường như vậy, nàng cảm thấy lúc này nàng có đứng dậy rời đi thì cũng không kinh động đến vị Võ Chiêu Hầu cao quý kia.

Nhưng nàng không dám.

Trời dần tối, gió bắc cũng nổi lên, Bạc Nhược U ngẩng đầu nhìn bầu trời sắp có tuyết rơi, tiếng thở dài còn chưa bay xa đã tan trong gió.

Vừa vào cửa viện, ánh mắt Hoắc Nguy Lâu lập tức trầm xuống, hắn nhìn lá bùa hồ lô rồi đi thẳng đến phòng chính. Cửa phòng mở một nửa, Hoắc Nguy Lâu liếc mắt đã thấy được cảnh tượng kinh hãi bên trong, nhưng hắn lại không hề biến sắc. Bước vào trong cửa, đứng trước giường để quan tài, ánh mắt bình thản vô vị quét qua thi thể và âm đồng bằng giấy.

“Khi người chết thứ hai Trịnh Văn Thần bị đẩy xuống lầu, có bằng chứng gì để kết luận là do quỷ hồn của lão phu nhân làm không?” Hoắc Nguy Lâu đến phủ chưa quá hai chén trà mà đã hỏi rõ toàn bộ vụ án, giờ đây nhìn thấy thi thể, vừa mở miệng lập tức đi ngay vào chỗ mấu chốt.

Lúc này một nam tử mặc hoa phục tiến lên một bước, cung kính nói: “Hôm đó là ngày giỗ đầu của mẫu thân, trong phủ có pháp sự, yêu cầu tất cả con cháu đều phải đến, tất cả mọi người đều tới rồi, mà mãi vẫn không thấy nhị ca, người hầu được phái đi tìm bảo rằng nhị ca lên Yêu Nguyệt Các, còn khóa cửa lại.”

Người nói chuyện là tam gia Trịnh Văn Yến của phủ An Khánh Hầu.

Hắn ta tiếp tục nói: “Bọn ta vừa nghe đã cảm thấy không ổn, hơn nữa khi đó đã nghi ngờ hắn có liên quan đến cái chết của mẫu thân, vậy nên mọi người đến Yêu Nguyệt Các xem xét. Vừa tới dưới lầu thì thấy nhị ca đứng đứng trên lan can lầu ba, mà phía sau hắn có một bóng người ẩn mình trong bóng tối. Bọn ta đang cảm thấy kỳ quái, cái bóng kia đã đẩy nhị ca xuống, mà quần áo trên người cái bóng kia là áo choàng mẫu thân mặc khi qua đời.”

“Mẫu thân ta tin phật, đó là một chiếc áo khoác tinh xảo được thêu hoạ tiết những đám mây màu xanh, mô phỏng theo áo choàng của phật môn, trên đời này chỉ có duy nhất một chiếc áo đó! Vì là chiếc áo mẫu thân mặc lúc lâm chung, sau khi thay áo liệm và nhập quan, theo quy củ đã đốt áo choàng. Đêm đó trăng rất sáng, tuy ở trên cao, nhưng bọn ta thấy rất rõ, vả lại dáng người của cái bóng đó cũng giống mẫu thân như đúc. Mẫu thân ta tuổi già, lưng eo có phần còng xuống, cái bóng kia cũng như thế.”