Thấy Bạc Nhược U ngơ ngác, Hạ Thành biết nàng không hiểu rõ tình hình phủ An Khánh Hầu, bèn nói: “Sau khi lão phu nhân lấy lão hầu gia, hạ sinh năm người con trai, lão hầu gia qua đời thì trưởng tử kế thừa tước vị, nhưng ba năm trước đã mất vì bệnh tật, không có con nối dõi nên tước vị này chưa từng được phong lại, sau đó chuyện của hầu phủ do lão phu nhân làm chủ, bốn vị công tử khác cũng ở trong phủ, mấy hôm trước lão phu nhân qua đời, hiện giờ do tam gia và ngũ gia làm chủ, chắc chắn bọn họ sẽ không đồng ý.”
Bạc Nhược U vô thức hỏi: “Nhị gia và tứ gia đâu?”
Bạc Nhược U vừa hỏi, ánh mắt Hạ Thành lập tức trở nên kỳ lạ, liếc nhìn thi thể lão phu nhân, ông ấy vô thức lùi về phía cửa nửa bước, như sợ thi thể lão phu nhân đột nhiên đứng dậy.
“Tứ gia đi du ngoạn, đang trên đường về.”
Nói về tứ gia xong, Hạ Thành định nói đến nhị gia nhưng lại ngập ngừng, lùi về phía cửa thêm nửa bước: “Ta có nói rồi đó, sau khi lão phu nhân qua đời, trong phủ xảy ra chuyện lạ…”
Bạc Nhược U không biết tại sao Hạ Thành lại nhắc lại, nhưng nàng cũng muốn biết trong phủ xảy ra chuyện gì, lẳng lặng nhìn Hạ Thành.
Hạ Thành mím chặt môi, ánh mắt lộ ra vài phần sợ hãi: “Sáng mùng một phát hiện thi thể lão phu nhân, sau khi khám nghiệm, ngỗ tác đoán rằng lão phu nhân qua đời vào khoảng từ giờ Tý đến giờ Mão đêm trước, lúc đó tam gia nói với mọi người cái chết của lão phu nhân có liên quan đến nhị gia, vì cả năm ngoái nhị gia và lão phu nhân bất hòa trong chuyện kế vị, đêm giao thừa bọn họ còn cãi nhau ầm ĩ.”
Bạc Nhược U theo bản năng hỏi: “Vậy giờ… nhị gia bị giam rồi?”
Ánh mắt Hạ Thành nheo lại: “Không, nhị gia chết rồi.”
“Không chỉ chết, mà còn bị lão phu nhân đẩy xuống từ lầu ba Yêu Nguyệt Các ngay trước mặt mọi người.”
Bạc Nhược U nhíu mày: “Nhưng lão phu nhân đã…”
“Hôm đó là mùng bảy tháng giêng, là ngày giỗ đầu của lão phu nhân.” Hạ Thành không nhịn được nhìn về phía thi thể lão phu nhân: “Nên mọi người trong phủ nói oan hồn lão phu nhân về báo thù, hại chết nhị gia.”
Lúc này Bạc Nhược U đang quay lưng về phía thi thể lão phu nhân, Hạ Thành nói xong, dù nàng luôn bình tĩnh cũng cảm thấy lạnh sống lưng, cũng hiểu tại sao lại bày nhiều người giấy, các thầy pháp nói sau khi chết oan hồn người già thường bất an, sinh ra tà khí, hiến tế trẻ nhỏ có thể trấn áp.
Bạc Nhược U bình tĩnh lại: “Vậy vụ án này có hai người chết, đại nhân tin chuyện oan hồn gϊếŧ người sao?”
Hạ Thành cười khổ: “Nếu tin thì nhiều vụ án trước kia đã có lý do rồi, cần gì khó khăn mới gọi ngươi tới?”
Bạc Nhược U trầm giọng: “Oan hồn có gϊếŧ người hay không ta không biết, nhưng người sống giả thần giả quỷ hại người rất dễ, đại nhân, có cần kiểm tra thi thể nhị gia luôn không?”
Hạ Thành thở dài: “Phải kiểm tra, nhưng hiện giờ hơi khó, sau khi nhị gia chết, Trịnh tam gia cứ khăng khăng là nhị gia gây án, đã đặt linh cữu nhị gia ở nơi khác, chỉ cần quan phủ tìm ra chứng cứ nhị gia hại lão phu nhân, nên đến giờ quan phủ vẫn chưa thể khám nghiệm thi thể nhị gia.”
Thành Thanh Châu có nhiều thế gia, phủ An Khánh Hầu còn rất hiển hách, dù Hạ Thành là tri phủ nhưng xuất thân nghèo khổ, không có bối cảnh, nên lúc nào ông ấy cũng cẩn trọng, vụ án này hoàn toàn kìm kẹp ông ấy.
Trán Hạ Thành nhễ nhại mồ hôi, đủ để thấy ông ấy đang rất sốt ruột, nhìn mặt trời đã lặn, ông ấy biết mình không thể do dự nữa, trời tối thì người ở kinh thành sẽ tới, lúc đó còn rắc rối hơn: “Thôi được, ta đi tìm tam gia thương lượng, nếu được cho phép, có ngươi khám nghiệm tử thi là ta yên tâm rồi…”
Nhiều lúc Hạ Thành cẩn thận quá mức, song lại ít khi sơ suất trong công việc, là một quan viên tốt, Bạc Nhược U đáp: “Vâng, dân nữ chờ ở đây.”