Quyển 1 - Chương 3: Một tấc kim

Ánh mắt rơi vào thi thể, khí thế quanh người Bạc Nhược U thay đổi.

Nét dịu dàng biến mất, sự nghiêm nghị và tập trung hiện lên trong mắt nàng. Vẻ linh hoạt thân thiện như được bao phủ bởi một lớp băng sương lạnh lẽo, khiến cả Hạ Thành cũng nín thở, không dám quấy rầy.

Nhìn Bạc Nhược U như vậy, Hạ Thành nhớ lại lần đầu tiên gọi nàng đến khám nghiệm tử thi.

Đó là mùa đông giá rét hai năm trước, Thanh Châu xảy ra án diệt môn. Nha môn khám nghiệm tử thi nhiều ngày mà không tìm ra nguyên nhân, điều tra nhiều lần vẫn không kiếm được manh mối nào. Ông ấy đang lo lắng thì nghe nói huyện Thanh Sơn có một nữ ngỗ tác rất giỏi, có thể khiến người chết khai ra sự thật, vì vậy ông ấy nửa tin nửa ngờ gọi nàng đến.

Đợi năm ngày mới gặp được nữ ngỗ tác trong truyền thuyết, không ngờ nàng lại là một tiểu cô nương xinh đẹp. Hạ Thành tức giận, cho rằng mình bị lời đồn lừa gạt. Nhưng đêm đó Bạc Nhược U khám nghiệm mấy chục xác chết, nhanh chóng phá được thủ đoạn gϊếŧ người của hung thủ, thậm chí còn đoán được bảy tám phần hình dạng kẻ sát nhân. Vụ án được phá trong ba ngày, cuối năm ấy, đó là một nét bút đậm trong sổ công lao của ông ấy!

Lúc đó Bạc Nhược U mới mười sáu tuổi mà nàng đã trầm tĩnh như hiện tại.

Bạc Nhược U nhìn kỹ thi thể, áo liệm được buộc chặt, nước do thi thể thối rữa ở cổ đã thấm ướt cổ áo, khuôn mặt không còn hình người nhưng không có vết thương ngoài da. Suy nghĩ một lát, nàng cởϊ áσ liệm ra.

Vì trong phòng từng đốt hương nên thi thể phân hủy nghiêm trọng hơn dự đoán của Bạc Nhược U.

Phòng càng nóng thi thể thối rữa càng nhanh, không chỉ đầu mặt mũi đầy nước phân hủy, vùng ngực bụng và âʍ ɦộ còn có nấm mốc xanh và giòi bọ nhỏ. Các bộ phận khác của thi thể có màu xanh và sưng phồng. Dưới ánh đèn, còn thấy được những mạch máu tím đỏ nổi lên dưới da.

Tuy vậy thi thể vẫn còn nguyên vẹn, cổ không có vết bầm tím, ngực bụng lưng chân cũng không thấy dấu vết khả nghi, tay chân chỉ bị phân hủy thông thường. Người chết đã lâu, vết bầm tím đã lan rộng, chỉ nhìn những thứ này thì không thấy gì bất thường. Kiểm tra bề mặt thi thể xong, Bạc Nhược U lại ấn vào nội tạng, cuối cùng nàng kiểm tra hộp sọ đang dần phân hủy.

Sau hai nén nhang, Bạc Nhược U đứng thẳng người, nghiêm nghị nói: “Quả thật không có dấu hiệu trúng độc, cũng không có vết thương ngoài da, âʍ ɦộ và đỉnh đầu cũng không có dấu hiệu bị nhét vật gì vào.”

Bạc Nhược U càng nói, vẻ thất vọng trên mặt Hạ Thành càng tăng thêm. Chờ Bạc Nhược U nói xong, Hạ Thành sắp khóc: “Ý là… ngươi cũng không tra ra nguyên nhân cái chết?”

“Không có mấy nguyên nhân đó thì không có nghĩa là không có nguyên nhân cái chết.” Bạc Nhược U trầm tĩnh nói: “Dân nữ nghi ngờ lão phu nhân chết do bệnh tật đột ngột phát tác, nếu muốn xác định cần phải mổ thi.”

Hạ Thành giật mình: “Khi còn sống thân thể lão phu nhân vẫn rất khỏe mạnh, huống hồ thân phận lão phu nhân tôn quý, sao lại phải mổ thi?”

Phong tục mai táng của Đại Chu chưa được khai hóa, dù đã khuất thân thể cũng không thể tổn hại, Bạc Nhược U nghiệm thi nhiều năm, thường xuyên gặp cảnh này nên nàng không hề ngạc nhiên.

Bạc Nhược U thản nhiên nói: “Nhiều chứng bệnh tiềm ẩn thường ngày không có biểu hiện gì, nhưng lại có thể khiến người đột tử, muốn kết luận chỉ có thể mổ thi. Lão phu nhân tuổi cao, tạng phủ có bệnh tật là điều hoàn toàn có thể, nhưng rốt cuộc là bệnh gì, chỉ nhìn bề ngoài thì khó có thể kết luận, biết được là bệnh gì, lại tra hỏi tình hình lúc lão phu nhân qua đời, có thể suy đoán ra cái chết của lão phu nhân có liên quan đến người ngoài hay không.”

Không phải ngỗ tác nào cũng biết kỹ thuật mổ thi, cả thành Thanh Châu chỉ có Bạc Nhược U dám mổ xẻ thi thể bất kể đã chết bao lâu để kiểm tra tạng phủ xương cốt. Hạ Thành biết Bạc Nhược U nói có lý, nhưng ông ấy cũng có cái khó riêng: “Việc có mổ thi hay không ta không quyết được, hiện giờ hầu phủ do mấy vị công tử làm chủ, muốn mổ thi cần bọn họ đồng ý mới được.”