Suy nghĩ lưu chuyển, Bạc Nhược U đi tới cửa tiểu viện, cửa viện khép hờ, lộ ra ánh đèn yếu ớt bên trong, Bạc Nhược U đang định gõ cửa thì cửa viện bỗng bật mở, một khuôn mặt tròn xoe mắt hạnh má đào ló ra.
“Nô tỳ Xuân Đào, bái kiến cô nương, nô tỳ là người hầu hạ sinh hoạt thường ngày của cô nương trong viện.”
Xuân Đào mặc một bộ áo vải xanh, dáng vẻ mười một mười hai tuổi, nhìn tướng mạo thì có vẻ là một người tính tình thuần khiết, ân cần mời Bạc Nhược U vào xem noãn các và phòng ngủ, rồi hầu hạ nàng dùng bữa tối, Bạc Nhược U không để lại dấu vết mà hỏi mấy câu, Xuân Đào chỉ cảm thấy Bạc Nhược U ôn hòa thân thiện, càng biết gì nói nấy, hai người ở chung chưa đến một canh giờ đã thân thiết như chủ tớ chân chính.
Sau khi tắm rửa xong, Xuân Đào vừa tán dương mái tóc đen như thác nước của Bạc Nhược U vừa nói: “Nô tỳ vốn định hầu hạ lão phu nhân nhiều hơn, sau này cũng dễ xin được đường ra, không ngờ lại xảy ra chuyện bi thảm như vậy.”
Nửa năm trước Xuân Đào đến viện của lão phu nhân, chỉ là nha đầu tam đẳng không biết chuyện gì, sau khi lão phu nhân qua đời, thị tỳ trong viện đều bị đuổi đi nơi khác, Xuân Đào tuổi còn nhỏ, lại không có kỹ năng gì đặc biệt, nửa tháng rồi mà chưa được an bài chỗ ở, hôm nay khách viện thiếu người hầu hạ, quản gia mới điều nàng ta tới.
Nghe nàng ta chủ động nhắc tới chuyện của lão phu nhân, Bạc Nhược U bèn hỏi: “Sau khi lão phu nhân qua đời, tam gia là người quản lý hầu phủ sao?”
Xuân Đào gật đầu rồi lắc đầu: “Ban đầu thì không phải, vốn là do nhị gia quản lý, nhưng có người đồn rằng cái chết của lão phu nhân có liên quan đến nhị gia, dần dần tam gia mới nắm quyền.”
Bạc Nhược U nhíu mày: “Ta thấy tam gia rất chu đáo, dưới gối lão phu nhân có năm người con, lúc sinh thời ắt hẳn thương yêu tam gia nhất nhỉ?”
Xuân Đào ngẫm nghĩ: “Không có chuyện này đâu ạ, lão phu nhân lễ phật, tính tình rất đạm bạc, đối xử mấy vị lão gia như nhau, chẳng qua tính cách nhị gia không tốt, thỉnh thoảng có tranh chấp với lão phu nhân, còn tam gia và ngũ gia thì không khác nhau mấy.”
Xuân Đào mới tới hầu phủ được hai năm, mà vừa nãy Trịnh Tiêu có nói, Trịnh Văn Yến sinh ra đã không may mắn, phải hỏi những người làm việc lâu năm trong phủ mới biết được, trong lòng Bạc Nhược U biết rõ không thể hỏi được gì từ Xuân Đào, bèn nói: “Hôn sự của đại tiểu thư trong phủ đã chuẩn bị xong rồi sao?”
Nhắc tới việc này, Xuân Đào lập tức hứng thú: “Đúng vậy, hôn sự của đại tiểu thư là việc quan trọng nhất trong phủ, năm ngoái hơn mười tú nương tốn trọn nửa mới may xong áo cưới của đại tiểu thư. Đại tiểu thư nhà ta gả cho nhị điện hạ, nghe nói chỉ riêng đồ cưới đã chở hơn mười thuyền đi kinh thành…”
“À, hôn sự của đại tiểu thư và nhị điện hạ còn được xem là giai thoại nữa, nghe đồn năm đó khi đại phu nhân mang thai đại tiểu thư thì vẫn còn đang ở kinh thành, một lần vào cung dự tiệc đã cứu được nhị điện hạ bị rơi xuống hồ. Lúc ấy nhị điện hạ mới bốn năm tuổi, sau khi được cứu lên vẫn luôn bất tỉnh nhân sự, các ngự y cũng đều bó tay không có cách. Quý phi nương nương đành mời Khâm Thiên Giám tới bói toán cho nhị điện hạ, bói ra rằng người cứu nhị điện hạ là cát tinh trong mệnh của nhị điện hạ, chỉ cần người này ở bên cạnh nhị điện hạ, nhị điện hạ nhất định sẽ tỉnh lại.”
“Sau đó đại phu nhân nhà ta ở bên cạnh nhị điện hạ một đêm, cô nương đoán xem, nhị điện hạ thật sự tỉnh lại! Đương nhiên quý phi nương nương rất cảm kích, thấy đại phu nhân mang thai, lúc ấy đã nói nếu sinh ra nữ nhi thì sẽ đính hôn với nhị điện hạ, còn mời bệ hạ chứng kiến, rồi đại tiểu thư ra đời, hôn ước được xác định, năm ngoái bệ hạ vừa chính thức ban hôn đã lập tức bắt đầu chuẩn bị hôn sự. Cô nương, có phải rất kỳ diệu không?”