Trịnh Tiêu chớp mắt, nhưng dưới ánh mắt của Hoắc Nguy Lâu, người trưởng thành còn khó có thể chống đỡ, huống chi nó chỉ là một đứa trẻ, cuối cùng Trịnh Tiêu chịu không nổi, nhỏ giọng nói: “Là… là mẫu thân ta nói, nhưng đều là thật! Hầu gia không tin, có thể đi hỏi những người khác trong phủ, đi hỏi Ngọc ma ma, bọn họ cũng biết…”
Trịnh Tiêu rất thông minh, tuy tuổi tác không lớn, đã biết nên lấy lòng ai, cũng nhìn ra được ai dễ nói chuyện ai khó gần, mồm miệng lại càng lanh lợi, nhưng chuyện mà nó nói không phải là điều mà một đứa trẻ có thể nhìn ra được, Hoắc Nguy Lâu lập tức biết có người lớn đang giở trò.
Đầu Trịnh Tiêu càng cúi xuống thấp hơn, đúng lúc này có tiếng bước chân vang lên, Phúc công công và hai Tú Y Sử từ ngã rẽ bước nhanh tới, vừa thở dốc vừa nói: “Sao hầu gia lại ở đây, đã sắp xếp người canh giữ bên Yêu Nguyệt Các rồi…”
Chả trách rõ ràng Hoắc Nguy Lâu đi trước, nhưng lại đến ngã rẽ chậm hơn nàng, hoá ra là đến Yêu Nguyệt Các trước rồi mới về.
Phúc công công nhìn Bạc Nhược U và Trịnh Tiêu: “Chuyện gì vậy?”
Hoắc Nguy Lâu chỉ Trịnh Tiêu: “Đưa nó về trước đi.”
Sắc mặt Trịnh Tiêu biến đổi, một Tú Y Sử đã bước đến, không nặng không nhẹ kéo cổ tay nó, Trịnh Tiêu giãy dụa không thoát, càng nắm tay Bạc Nhược U không buông, như cầu cứu nhìn nàng, Bạc Nhược U vội nói: “Tiểu công tử, trời đã tối, hầu gia đã biết chuyện, ngày mai sẽ điều tra, phụ thân ngài bị người hại chết, nhưng ngài phải tin tưởng, hầu gia nhất định sẽ tìm ra hung thủ.”
Lời cam đoan của Bạc Nhược U khiến Trịnh Tiêu an tâm đôi phần, nó do dự một chút rồi xích lại gần Bạc Nhược U, nhỏ giọng nói: “Cảm ơn tỷ tỷ, tỷ tỷ nhất định phải giúp ta đó…”
Trịnh Tiêu nhanh chóng nhìn sang Hoắc Nguy Lâu, dẫu sao trẻ con cũng không che giấu được tâm tư của mình, vẻ mặt nó như đang bảo Bạc Nhược U và Hoắc Nguy Lâu có quan hệ thân cận gì đó, sống lưng Bạc Nhược U lập tức cứng đờ.
Trịnh Tiêu đi ba bước mà ngoảnh đầu hai lần, cuối cùng vẫn phải đi theo Tú Y Sứ, Phúc công công nhìn Hoắc Nguy Lâu rồi lại nhìn Bạc Nhược U, cảm thấy nhất định vừa nãy đã xảy ra chuyện gì đó mà lão không biết.
Bạc Nhược U đang khó xử suy nghĩ nên giải thích hiểu lầm như thế nào, Hoắc Nguy Lâu mặt không biểu cảm xoay người rời đi, vừa đi vừa dặn dò Tú Y Sứ còn lại: “Tối nay phải canh giữ viện của Trịnh Văn Yến cho cẩn thận.”
Phúc công công lại không lập tức rời đi, lão nhếch miệng cười với Bạc Nhược U: “Bạc cô nương chớ trách, tính tình hầu gia nhà ta vậy đó, lần nào làm việc cũng như Diêm Vương không nể tình cảm, lần này vội vàng đến, không dẫn theo ngỗ tác của hầu gia, may mắn có Bạc cô nương giúp đỡ, tuy thoạt nhìn có vẻ hầu gia không gần người lạ, nhưng lại là người quý trọng nhân tài, ngươi không cần sợ hãi.”
Bạc Nhược U khá kiêng kỵ khi đối mặt với Hoắc Nguy Lâu, song nàng không hề sợ hãi, nàng không phải người trong quan trường, không có ô sa để Hoắc Nguy Lâu lấy, có gì phải sợ?
“Cảm ơn công công, công công yên tâm, ta không sợ.”
Phúc công công mỉm cười gật đầu, càng có vẻ hiền từ: “Hiếm thấy, đúng là hiếm thấy, cứ đi nghỉ ngơi đi, ngày mai sẽ bận rộn đấy.”
Bạc Nhược U hành lễ rồi mới xoay người đi về phía tiểu viện cuối hành lang, nàng không chỉ không sợ Hoắc Nguy Lâu, nàng còn chưa từng để Hoắc Nguy Lâu vào mắt, hiện giờ vụ án đã nổi lên được một nửa, chờ vụ án vừa phá, có lẽ Hoắc Nguy Lâu cả đời cũng sẽ không đến Thanh Châu, bọn họ không có duyên gặp mặt lần thứ hai, hiện tại dù Hoắc Nguy Lâu có đáng sợ đến mấy thì tính là gì?
Huống chi đối mặt với quyền quý như phủ An Khánh Hầu, cũng chỉ có Hoắc Nguy Lâu mang địa vị tôn quý, lại hay dùng thủ đoạn cứng rắn không nể tình cảm mới đè ép được, nhìn Hạ Thành bị cản trở nửa tháng là rõ.