Quyển 1 - Chương 1: Một tấc kim

Đây là lần đầu tiên Bạc Nhược U đặt chân đến phủ An Khánh Hầu.

Tuyết tan, trời quang xanh biếc như ngọc. Đình đài lầu các san sát, son vàng rực rỡ, khí thế quyền quý. Xa xa tuyết phủ trên cành tùng, trông như được bao phủ bởi ngọc ngà. Dưới bức tường trắng gần đó có hai khóm mai vàng đang nở rộ, tỏa hương thơm ngát.

Bạc Nhược U vừa quan sát phủ đệ rộng lớn, vừa chậm rãi đi theo sau tri phủ Thanh Châu Hạ Thành.

Hôm nay là ngày mười ba tháng giêng, tiết trời lạnh buốt mà Hạ Thành lại cầm khăn tay, vừa đi vừa lau mồ hôi trên trán: “Do không còn cách nào khác nên mới phải gọi ngươi đến ngay dịp năm mới, vụ án này quá khó, trong toàn bộ phủ Thanh Châu, ngoài ngươi ra ta không nghĩ được người nào khác có thể giúp.”

Hai ngày trước, nha môn châu phủ phái người đến huyện Thanh Sơn. Đêm đó, Bạc Nhược U lập tức lên xe ngựa đến Thanh Châu, đi liên tục hai ngày liền, vừa đến hầu phủ được một lát.

Không cần phải nói cũng biết Hạ Thành lại gặp rắc rối rồi.

Hạ Thành cao năm thước, đến tuổi trung niên nên hơi mập ra, hôm nay ông ấy mặc áo lông to rộng nên càng lộ vẻ tròn trịa hơn: “Người chết là lão phu nhân hầu phủ. Đêm giao thừa, bà ấy tụng kinh ở phật đường, sáng mùng một người ta phát hiện bà ấy chết trong đấy, thân thể đã cứng đờ. Đến nay gần nửa tháng rồi mà vẫn chưa tìm ra nguyên nhân. Không chỉ vậy, trong phủ còn xảy ra chuyện lạ…”

Bạc Nhược U không ngờ người chết lại là lão phu nhân hầu phủ.

Thanh Châu giữ vị trí quan trọng ở Giang Nam Đại Chu, dù cách kinh thành mấy trăm dặm nhưng lại là nơi tập trung của nhiều thế gia, An Khánh Hầu Trịnh thị là một trong những thế gia đó. Từ lúc xuất phát đến khi vào thành, nàng chưa từng nghe tin lão phu nhân qua đời, đủ thấy hầu phủ đã giấu kín chuyện này.

Thấy Hạ Thành im lặng, Bạc Nhược U nhẹ nhàng hỏi: “Chuyện lạ gì?”

Giọng Bạc Nhược U dịu dàng trong trẻo. Hạ Thành quay lại, thấy mắt nàng sáng như sao, mi mày thanh tú, mặc áo xanh, khoác thêm áo choàng trắng thêu cành trúc, cả người thanh thoát ung dung, khí chất vô ngần.

Hạ Thành dời mắt, thở dài: “Khám nghiệm tử thi trước đi. Cái chết của lão phu nhân rất kỳ lạ. Bà ấy không có bệnh tật gì, sau khi chết không thấy thương tích, cũng không phải trúng độc. Ngươi biết đấy, không tìm ra nguyên nhân, lại không có manh mối khác nên rất khó điều tra. Mấy ngày nay ta đau đầu lắm.”

Bạc Nhược U cảm thấy Hạ Thành chưa nói hết, nhìn ông ấy đầy mồ hôi bèn an ủi: “Người chết chắc chắn phải có nguyên nhân. Đại nhân yên tâm, ta sẽ cố gắng hết sức.”

Hạ Thành cười khổ: “Ta tin ngươi, nhưng nhất định phải nhanh.”

Giọng Hạ Thành nặng nề: “Ngươi là người một nhà, ta cũng không giấu ngươi. Địa vị của phủ An Khánh Hầu tôn quý, hơn nữa lão phu nhân xuất thân từ phủ Tín Dương Hầu, tổ tiên bà ấy là đường muội của Hiếu Ý hoàng thái hậu đã khuất. Vì vậy cái chết của bà ấy là chuyện lớn. Kinh thành đã hay tin, phủ Tín Dương Hầu cũng phái người đến Thanh Châu, chỉ sợ đêm nay sẽ tới.”

Hạ Thành thở sâu: “Vụ án này được phong tỏa nghiêm ngặt, theo ý hầu phủ tốt nhất là lặng lẽ tìm ra hung thủ. Bây giờ ta dẫn ngươi đi xem thi thể lão phu nhân. Ngươi phải xem xong trước khi trời tối. Không, không thể đợi đến tối, tốt nhất là phải tìm ra nguyên nhân cái chết trong vòng một canh giờ…”

Bạc Nhược U hiểu vì sao Hạ Thành lại vội vàng như vậy.

Nàng không phải người Thanh Châu, nhưng nàng lớn lên ở huyện Thanh Sơn. Sau này, nàng tình cờ trở thành ngỗ tác cho nha môn huyện Thanh Sơn. Bình thường chỉ khi gặp án khó giải quyết hoặc án mạng nghiêm trọng thì Hạ Thành mới gọi nàng đến.

Thấy Hạ Thành sốt ruột, Bạc Nhược U cũng nghiêm túc hơn. Hai người đi qua hai khu vườn, càng vào sâu càng vắng vẻ, khi Bạc Nhược U định hỏi còn bao xa nữa thì một tiểu viện yên tĩnh hiện ra trước mắt.