Chiếc số 7 lao vun vυ"t trên đường đua, mang theo thế mạnh như sấm rền chớp giật. Trong khoảnh khắc băng qua vạch đích, khí thế ấy gần như muốn xé toạc cả thời gian.
“Á á á á á á á!!!”
“Thắng rồi! Thắng thật rồi!!”
Chiếc số 5 màu đỏ về thứ hai, còn người giành quán quân không ngoài dự đoán chính là Phong Tê Trì.
Tề Ngạn nhìn chiếc xe số 7 vừa dừng lại ổn định: “Cái người số 5 đó là ai vậy? Chưa từng thấy bao giờ mà gan thật, suýt nữa đuổi kịp Tê Trì. Mà… đúng là dám quá nha!”
Dám giành vị trí với Phong Tê Trì, dám đυ.ng chạm mà không nể mặt ai.
Rất nhiều tay đua dù kỹ thuật không bằng nhưng trên sân, vì nể thân phận của Phong Tê Trì nên chẳng ai dám liều lĩnh va chạm. Thế mà số 5 hôm nay đúng là khác người… rốt cuộc là thần thánh phương nào?
Trong ánh mắt chờ đợi của mọi người, Phong Tê Trì và Lê Mạch mở cửa xe bước xuống. Nhịp tim của Lê Mạch vẫn còn hỗn loạn, ngay cả khi xe đã dừng lại, đầu óc vẫn hơi trống rỗng.
Phong Tê Trì thấy cô ngồi yên không nhúc nhích, chân dài lập tức sải bước đến bên ghế phụ. Lúc này Lê Mạch mới hoàn hồn.
Chỉ là cơ thể vẫn còn vương cảm giác tốc độ và va chạm vừa rồi, đôi chân mềm nhũn, bước xuống xe còn hơi loạng choạng.
Phong Tê Trì nhìn cảnh ấy, lập tức đưa tay vòng lấy eo cô.
Vòng eo Lê Mạch thon đến mức dường như chỉ một bàn tay đã ôm trọn. Đường cong mềm mại khiến trong khoảnh khắc ôm vào, Phong Tê Trì còn cảm giác… dư sức ôm thêm một vòng nữa.
Anh cúi đầu nhìn cô, giọng nói dịu lại khác thường:
“Còn sợ không?”
Thật ra Lê Mạch có chút hoảng. Lúc xe bị hất sang một bên, đầu óc cô đúng nghĩa tạm ngừng hoạt động một giây. Nhưng giờ phút này cô lại mạnh miệng:
“Không sao, không có chút sóng gió thì tẻ nhạt lắm.”
Qua lớp đồ đua, cô vẫn cảm nhận rõ nhiệt độ trên bàn tay đặt nơi eo mình thật sự quá nóng, vững chãi, an toàn, giống như có bờ vai để tựa vào.
Đợi cô đứng vững rồi mà bàn tay ấy vẫn chưa rời khỏi eo.
Từ xa Tề Ngạn đã bắt đầu nháy mắt liên tục, biểu cảm toàn là ý tứ trêu chọc, còn ghé tai Ân Cận Tri nói gì đó khiến đối phương khẽ bật cười.
Nhưng trong hoàn cảnh nhiều người nhìn như vậy, lại thêm cánh tay Phong Tê Trì siết chặt sau lưng, Lê Mạch cũng không tiện tránh né ngay. Cô vừa định ngẩng đầu bảo anh thu tay lại thì bắt gặp ánh mắt Phong Tê Trì đang khóa chặt vào chiếc số 5 màu đỏ kia.
Phong Tê Trì không vội rời đi. Anh đang đợi, đợi tay đua số 5.
Dù tính cách có kiêu ngạo nhưng anh luôn trân trọng người có thực lực. Thật hiếm khi gặp một đối thủ ngang tầm như vậy.
Giữa những kẻ mạnh luôn tồn tại một loại lực hút vừa căng thẳng, vừa kịch liệt, cũng vừa kí©h thí©ɧ. Cảm giác “đồng loại” ấy, ai từng đứng trên đỉnh cao mới hiểu.
Chiếc xe đỏ rực như ngọn lửa kiêu ngạo vừa dừng lại, tiếng động cơ tụt xuống, người lái bí ẩn đội mũ bảo hộ cuối cùng cũng xuống xe. Dáng người cao lớn, khí chất trầm ổn tự tin khiến người ta chỉ cần nhìn đã biết đây không phải nhân vật tầm thường.
Hắn ung dung tháo khóa mũ, đường gân nơi cánh tay nổi rõ theo động tác.
Một tiếng “tách” vang lên, mũ bảo hộ được tháo xuống. Động tác trơn tru, quen thuộc, ung dung như một chiến binh vừa gỡ bỏ giáp trụ sau khi thắng trận.
Gió lướt qua, mái tóc của hắn nhẹ nhàng tung lên vài sợi, hơi rối nhưng lại đẹp một cách tự nhiên. Đôi mắt dài hơi xếch, dưới đuôi mắt phải còn có một nốt lệ chí khiến cả gương mặt pha trộn hoàn hảo giữa lạnh lùng, quyến rũ và sâu thẳm.
Làn da mang sắc khỏe khoắn, dưới ánh mặt trời càng thêm nổi bật.
Vừa lộ mặt, cả đám người bên ngoài nổ tung.
Trời ơi, đẹp trai quá!!!!
Không hề thua kém Phong Tê Trì chỉ là khí chất hoàn toàn khác!
Tề Ngạn thốt lên:
“Má ơi!!! Quý Hàn Chu mà cũng tới đây à?! Ủa, anh ta tới quậy gì nữa vậy? Cái… cái này!!”
Phong Tê Trì cũng nhận ra ngay khi hắn vừa mới bỏ mũ.
Không sai chính là Quý Hàn Chu.
Hai mươi bảy tuổi, du học nước ngoài, tốt nghiệp top đầu thế giới. Hiện là Tổng giám đốc của tập đoàn Simon.
Gia thế không bằng Tứ đại hào môn Phong - Giang – Ân - Tề, nhưng ở Diên Kinh, nhà họ Quý cũng thuộc hàng thượng lưu. Nghe đâu hắn còn có một người em trai, nhưng năng lực của Quý Hàn Chu vượt trội nhất.
Tập đoàn Simon vốn chỉ là một công ty xập xệ nhưng từ khi được hắn tiếp quản mấy năm liền thì vươn lên như sống lại, thăng tiến thần tốc, thậm chí nhiều lần cạnh tranh trực diện với tập đoàn XC.
Phong Tê Trì từng gặp Quý Hàn Chu vài lần. Dù bề ngoài ôn hòa lịch thiệp nhưng bản chất lại như một con hồ ly mỉm cười tâm cơ sâu khó lường, thủ đoạn ẩn trong nụ cười.
Trong vài năm mà vực dậy cả một tập đoàn sắp phá sản…
Người này chắc chắn là không đơn giản.
Quý Hàn Chu bước đến, một tay ôm mũ, vừa chỉnh tóc cho gọn gàng, ánh mắt quét một vòng nhưng cuối cùng dừng lại trên người Lê Mạch lâu nhất.
Phong Tê Trì dường như lập tức ngửi thấy mùi nguy hiểm, cánh tay đang ôm eo cô theo bản năng siết lại.