Chương 8: Phiên bản đời thực của “ Quá nhanh quá nguy hiểm”

Phong Tê Trì vừa định đi thay đồ liền sực nhớ điều gì đó liền quay đầu hỏi Lê Mạch:

“Muốn thay đồ không? Đưa em trải nghiệm một chút.”

Lê Mạch nhún vai đầy hứng thú:

“Tất nhiên rồi. Được ngồi lên siêu xe của ông chủ, đúng là vinh hạnh ba đời của tôi.”

Nói xong, có nhân viên dẫn cô vào phòng thay đồ nữ. Có lẽ vì nơi này đa số chơi đua xe đều là đàn ông nên phòng thay đồ nữ nhìn vẫn mới tinh, sạch sẽ đến mức có chút xa hoa. Nhân viên đưa cô một bộ đồ đua liền thân màu đen trắng và chiếc mũ bảo hiểm cùng tông màu.

Dáng người Lê Mạch vốn cao gầy thon dài, khi khoác lên bộ đồ đua liền thân liền hiện ra vẻ ngầu lòi và sắc sảo. Cô buộc gọn mái tóc xoăn nhẹ, đội lên chiếc mũ bảo hiểm hơi nặng, chỉ để lộ đôi mắt trong sáng quyến rũ vừa gợi cảm vừa mạnh mẽ, như thể sinh ra là để hợp với thứ tốc độ và mạo hiểm này.

Đợi một lát, cô nghe xung quanh có tiếng xôn xao, kèm theo vài tiếng hít khí kinh ngạc:

“Trời đất ơi… đẹp trai quá!!”

Không cần đoán cũng biết chỉ có thể là Phong Tê Trì.

Anh mặc bộ đồ đua cùng kiểu với cô, cũng là màu đen trắng. Hai người đứng cạnh nhau, dáng người cao ráo, khí chất sắc lạnh lại hợp nhau đến kinh ngạc. Ánh đèn trên đường đua càng tôn lên nét lạnh lẽo và uy quyền của anh.

Tề Ngạn nhìn hai người, khoác tay lên vai Ân Cận Tri người cao 1m87, còn cậu 1m85 cũng tạm xem là ngang hàng, kéo kính mát xuống, nhai kẹo cao su rồi cảm thán:

“Hai người này đứng cạnh nhau mà không nói còn tưởng là couple.”

Không khí ở trường đua căng thẳng xen lẫn phấn khích. Tuy là đường đua tư nhân nhưng có vài khách mời được mời đến xem, họ reo hò hòa cùng tiếng gầm của động cơ, tạo nên bản hòa tấu kí©h thí©ɧ nhiệt huyết dâng trào.

Chiếc xe số 7 của Phong Tê Trì đã đậu sẵn ở vị trí xuất phát, vẫn là kiểu thiết kế đen gần như toàn bộ.

Lê Mạch thầm nghĩ: người đàn ông này đúng là si mê màu đen đến tận xương tủy.

Phong Tê Trì liếc nhìn cô:

“Đi thôi. Em ngồi ghế phụ.”

Ngoài xe của anh, còn có vài chiếc khác cũng tham dự màn đua đêm nay.

Đua xe mà, phải có cạnh tranh mới thú vị.

Với tính cách của Phong Tê Trì, anh càng không bao giờ thích những thứ dễ dàng thắng được.

Lê Mạch thắt chặt dây an toàn, kiểm tra lại đồ bảo hộ.

Cô nghiêng đầu nhìn về phía anh.

Anh nắm chắc tay lái, ánh mắt kiên định, tập trung đến mức có chút áp lực. Chắc là cảm nhận được ánh nhìn của cô, anh chỉ nhẹ giọng nói:

“Đừng sợ. Tin tôi.”

Tiếng súng hiệu lệnh vang lên.

Phong Tê Trì nhẹ đạp ga, động cơ lập tức gầm lên. Chiếc xe lao vυ"t ra như một mũi tên đen xuyên qua bóng đêm.

Lê Mạch thích kí©h thí©ɧ thật đấy, nhưng đây là lần đầu tiên cô ngồi trong xe đua đang vận hành, hơn nữa người lái lại là vị công tử đứng đầu Diên Kinh thành. Nhịp tim của cô hòa lẫn vào tiếng động cơ vang dội, mỗi khúc cua, mỗi cú drift đều như thử thách sự can đảm.

Nhưng không hiểu vì sao, cô lại… tin anh một cách kỳ lạ.

Phong Tê Trì kiểm soát tay lái vô cùng chuẩn xác. Mỗi lần rẽ, lớp ma sát giữa bánh xe và mặt đường phát ra tiếng ken két chói tai.

Anh chạy rất nhanh, luôn duy trì vị trí dẫn đầu.

Song chưa đến đoạn nước rút, bất ngờ từ phía sau một chiếc xe số 5 màu đỏ lao vọt lên. Nó như ngọn lửa sống, bén vào cạnh chiếc xe đen của Phong Tê Trì, bám dính không buông. Trên đoạn đường hẹp, hai xe sóng đôi kịch liệt, từng giây đều là cạnh tranh.

Một đỏ một đen một nóng bỏng bùng cháy, một lạnh lẽo uy nghi, mỗi bên mang một khí chất đối lập như trời đất phân tranh.

Đến nửa vòng cuối, toàn bộ xe đều tăng tốc vào giai đoạn quyết chiến.

Chiếc số 5 hoàn toàn không nhân nhượng.

Vì quá sát, nó bất ngờ quệt vào xe số 7 khiến cả thân xe lắc mạnh.

Lê Mạch giật mình.

Nỗi sợ lần này là thật.

Cô cắn môi đến trắng bệch, kiềm lại tiếng kêu sợ hãi vì không muốn khiến anh phân tâm. Hai tay cô nắm chặt, lòng bàn tay sớm ướt đẫm mồ hôi.

Đúng lúc đó, một bàn tay mạnh mẽ ấm áp phủ lên tay cô, xiết chặt lấy.

Anh không quay đầu, chỉ nói một câu kiên định:

“Tin tưởng tôi.”

Lê Mạch gật đầu, tựa như được kéo ra khỏi cơn hoảng loạn. Khi xe đỏ và xe đen tiếp tục kề sát, cô tò mò nghiêng đầu nhìn sang đối thủ. Vì cú xóc và chiếc mũ bảo hiểm che phần lớn gương mặt khiến cô không thể nhìn rõ. Nhưng chỉ dựa vào khí thế cũng biết kẻ dám công khai thách thức Phong Tê Trì, tuyệt đối không phải người tầm thường.

Vạch đích mỗi lúc mỗi gần. Lê Mạch cảm nhận rõ tốc độ tăng lên không ngừng.

Hai xe cạnh tranh trắng trợn, không bên nào chịu nhường.

Phong Tê Trì vốn là một kẻ trời sinh kiêu hãnh đã bước chân vào thì nhất định phải thắng. Từ nhỏ đến lớn anh luôn thế. Lần này anh hiếm khi cảm thấy áp lực mãnh liệt như vậy.

Anh hơi nheo mắt, ánh nhìn sắc bén như báo đen chuẩn bị săn mồi.

Chân ga đạp sát sàn.

Thân xe đen như bóng ma xuyên gió, chém toang luồng khí trước mặt.

Tại khúc cua cuối cùng, xe số 7 đột ngột drift cực chuẩn, lách sang bên trong, vượt lên trước trong gang tấc. Đồng thời, kim đồng hồ tốc độ bắn lên cao vυ"t.

Xe lao đi như một mũi tên đen.

Nhưng xe đỏ cũng không chịu thua, lập tức tăng tốc đuổi theo.

Cả đường đua sôi trào.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về đích, ai nấy đều căng thẳng chờ xem…

Rốt cuộc, ai sẽ là người chiến thắng?