Thời gian trôi nhanh như gió, chớp mắt đã một tuần kể từ ngày Lê Mạch vào làm ở XC. Trong suốt khoảng thời gian ấy, cô rất hiếm khi gặp Phong Tê Trì.
Nghĩ cũng phải, tập đoàn lớn như thế vận hành mỗi ngày đều chất chồng công việc, chuyện gì anh cũng phải đích thân xử lý, bận rộn đến mức không có thời gian thở là bình thường. Kiểu tổng tài rảnh rỗi nhàn hạ chỉ tồn tại trong phim truyền hình hoặc tiểu thuyết mà thôi.
Ngược lại, Stefan thì thường xuyên ghé qua phòng thiết kế để hỏi thăm tình hình của cô.
Lê Mạch dần quen với vài đồng nghiệp. Tuy tính cách cô hơi kiêu ngạo, dáng vẻ lạnh nhạt nhưng tuyệt đối không phải kiểu khó gần. Huống chi cô chẳng mấy chốc đã bộc lộ tài năng của mình.
Trong mấy buổi họp brainstorm gần đây, Lê Mạch luôn là người đầu tiên đưa ra giải pháp thẳng thắn, sắc bén và hiệu quả nhất.
Đồng nghiệp xung quanh cũng không hề tỏ thái độ đố kỵ hay ghen ghét. Người được tuyển qua vô số vòng sàng lọc để vào được XC ai nấy đều là tinh anh, nên bọn họ có một điểm rất giống nhau: họ ngưỡng mộ kẻ mạnh.
Càng tiếp xúc nhiều, càng dễ nhận ra một chân lý đó là người hơn bạn một bậc sẽ khuyến khích bạn, người cùng tầng với bạn sẽ trân trọng bạn, còn người thua kém bạn mới dễ sinh lòng ghen tị.
Vậy nên với kẻ mạnh hay kẻ yếu, tốt nhất chỉ nên dành sự cảm thông, còn hấp dẫn nhau lại chỉ khi gặp đúng người cùng đẳng cấp.
Phòng thiết kế.
Buổi chiều muộn, đồng nghiệp đã gần như về hết.
Lê Mạch cuối cùng cũng vẽ xong bản thiết kế mới, hài lòng trải bản vẽ ra xem lại. Cô xoay xoay cổ, duỗi người vài cái bởi dù sao cũng ngồi lì cả buổi chiều, thắt lưng cũng muốn gãy.
Vốn dĩ Lê Mạch là người làm việc rất tập trung. Cô thích hiệu suất cao, có việc là giải quyết ngay không kéo sang ngày mai. Chính vì thế cô tình nguyện tăng ca để hoàn thành cho xong, bởi chỉ cần cắt ngang dòng cảm hứng, đầu óc sẽ mất đi vô số cơ hội bùng nổ.
Thu dọn mọi thứ xong, cô khoác chiếc túi xách kiểu yên ngựa màu đen, chuẩn bị chấm công về thì Phong Tê Trì xuất hiện!
Anh vẫn mặc âu phục, chỉ là không còn vẻ nghiêm nghị như bộ đồ đen lúc phỏng vấn cô. Hôm nay anh chọn bộ vest xanh đậm, trông gần gũi và nhẹ nhàng hơn.
Diên Kinh lúc này đã bước vào tháng sáu, nắng hè bắt đầu oi bức. Khi anh vừa đi về phía cô vừa nới lỏng cà vạt, trông có vẻ như cũng mới kết thúc một ngày làm việc dài.
Lê Mạch chủ động chào hỏi:
“Phong tổng cũng vừa tan làm ạ?”
Phong Tê Trì đáp:
“Ừ. Tan làm rồi có thời gian không?”
Cô vốn muốn nói “có”, nhưng tính cách cô rạch ròi ranh giới, không thích quan hệ quá gần gũi với cấp trên sau giờ làm. Cho dù họ từng biết nhau thời cấp ba nhưng chỉ dừng ở mức quen mặt, chẳng có qua lại gì sâu sắc cả.
Vì thế cô nhanh chóng tìm cớ để từ chối nhẹ nhàng:
“Lát nữa về nhà tôi…”
Còn chưa nói xong, Phong Tê Trì đã cắt ngang:
“Đi với tôi một nơi. Tính cho em lương tăng ca gấp đôi. Chờ dưới lầu.”
Dứt lời, anh chẳng đợi cô phản ứng mà đã sải bước rời khỏi tầm nhìn.
Trong lòng Lê Mạch:
Coi mình là tổng tài bá đạo chắc?! Thôi kệ, xem thử anh ta muốn dẫn mình đi đâu.
Khi cô đi thang máy xuống bãi đỗ xe, nhìn quanh vẫn không thấy bóng dáng của anh. Bất ngờ, một chiếc xe lao đến dừng ngay cạnh cô. Kính xe hạ xuống một nửa, lộ ra đôi mắt sâu thẳm của Phong Tê Trì.
Cô nhìn kĩ thì phát hiện chiếc xe này là… Shelby?!
Shelby Supercars, trụ sở tại Washington, chuyên sản xuất siêu xe đỉnh cao cho giới thượng lưu hoặc đại tài phiệt. Tập đoàn do Jerod Shelby thành lập năm 1999.
Thân xe liền mạch, gầm thấp sát đất, chỉ nhìn thôi đã biết giá trị không tầm thường.
Shelby có thể đạt vận tốc tối đa 532 km/h. Thân xe chủ yếu màu đen, chỉ vài đường viền đỏ điểm xuyết khiến tổng thể càng thêm thần bí, sang trọng. Chiếc xe như một tác phẩm nghệ thuật, mỗi chi tiết đều toát ra sức hút khó cưỡng.
Mà chiếc Phong Tê Trì đang lái, lại là mẫu đắt nhất, cấu hình cao nhất của dòng Shelby.
Ở Diên Kinh, người có khả năng sở hữu Shelby chắc chỉ có bốn đại hào môn. Không chỉ đắt đến mức kinh người mà cho dù có tiền cũng chưa chắc mua được vì điều kiện cực kỳ khắt khe. Vì vậy chiếc xe này không chỉ là biểu tượng của sự giàu có, mà còn là quyền lực và địa vị.
Biển số xe lại còn là
ngũ quý 7 - 77777.
Kiêu căng, ngạo nghễ, khí thế ngút trời.
Lê Mạch nhận ra chiếc xe không phải vì muốn khoe hiểu biết, mà vì cô thật sự thích siêu xe. Bề ngoài cô là kiểu nữ thần với khí chất lạnh lùng nhưng trong xương tuỷ lại rực lửa, luôn mê những món đồ “ngầu ngầu”. Thế nên khi nhìn thấy chiếc xe này, ánh mắt cô lập tức sáng rực, hoàn toàn không che giấu được.
Phong Tê Trì chỉ nói:
“Lên xe.”
Khi ngồi vào trong, cô lập tức cảm nhận được luồng khí mát lạnh dễ chịu cùng phần đệm mềm mại thoải mái vô cùng.
Rõ ràng anh đã bật điều hòa từ trước.
Diên Kinh lúc này tuy chưa tới mức nóng hầm hập nhưng cũng đủ khiến người bức bối. Lê Mạch lại là kiểu rất sợ nóng. Từ nhỏ đến lớn, hễ trời oi bức là tâm trạng cô liền bực bội vô cớ. Lê Huy thường trêu cô giống một chú chó kéo xe tuyết: nóng quá thì “chập mạch”, hạ nhiệt rồi mới xử lý được mọi chuyện bình tĩnh.
Cửa xe khép lại.
Câu chuyện mới… cũng từ đây mà mở ra.