Tề Ngạn lúc này đang hóng chuyện đến mức vươn cả cổ lên. Cậu vốn mê nhất là xem náo nhiệt. Vì cùng học chung cấp ba với Phong Tê Trì, nên vừa nhìn thoáng qua đã nhận ra Lê Mạch. Còn Giang Nam Trúc và Ân Cận Tri học ở những trường khác, nên không biết cô là ai, sắc mặt vẫn bình thản như không liên quan.
Tề Ngạn bật ra tiếng “ồ”:
“Ơ, chẳng phải hoa khôi trường mình, Lê Mạch đó sao? Sao cô ấy lại làm ở đây?”
Phong Tê Trì không đáp, ánh mắt chỉ lặng lẽ dõi theo Lê Mạch. Ánh mắt ấy sâu thẳm như biển, yên tĩnh nhưng nặng đến mức chỉ cần một cái nhìn cũng đủ khiến người ta chìm xuống.
Tề Ngạn đã quen với việc Phong Tê Trì ít nói, nên tiếp tục độc thoại:
“Tôi nhớ nhà cô ấy không giàu, nhưng cũng đủ để học trường Manchester. Không ngờ ‘đóa hoa cao lãnh’ lại rơi xuống mức này?”
Lúc này, người quản lý vẫn đang gay gắt quát nạt Lê Mạch. Một bàn khách trước đó có đặc biệt lưu ý rằng họ bị dị ứng đậu phộng, yêu cầu tuyệt đối không được thêm bất kỳ nguyên liệu liên quan nào. Vậy mà món ăn Lê Mạch mang ra lại bị cho là có chứa nhiều sốt đậu phộng. May mà khách còn ngửi thấy mùi lạ trước khi ăn, chứ bằng không, người có thể chi trả ở nhà hàng này... ai cũng là nhân vật không thể đắc tội.
Nhưng người nhận order ban đầu lại không phải Lê Mạch, mà là một cô gái khác. Việc vì sao cuối cùng lại thành Lê Mạch mang món ra, trong lòng cô lúc này đã hiểu quá rõ ràng.
Không phải lỗi của mình, đương nhiên cô sẽ không nhận. Trong xương cốt, Lê Mạch mang sự kiêu hãnh bẩm sinh. Cô hướng nội, ít giao thiệp, ghét ồn ào, không thích tham gia mấy chuyện rắc rối. Mới vào làm chưa bao lâu, nhưng chính vẻ ngoài nổi bật và tính cách lạnh nhạt kiêu ngạo của cô đã khiến vài người ghen ghét. Và thế là mới có màn hãm hại hôm nay.
Khuôn mặt Lê Mạch lúc này không có lấy một chút hổ thẹn, ngược lại còn phảng phất sự khinh thường.
Mượn dao gϊếŧ người, thủ đoạn được đấy... đáng tiếc là dùng sai đối tượng rồi.
Cô không giải thích một lời, chỉ quét mắt nhìn đám người xung quanh. Cuối cùng ánh mắt dừng lại trên vài cô gái đứng lẫn trong đám đông. Trên mặt họ giả vờ bình tĩnh, nhưng ánh mắt lại lóe lên niềm vui khi thấy người khác gặp nạn.
Lê Mạch bước thẳng đến, kéo phắt vạt áo của một cô gái vóc dáng nhỏ nhắn, bàn tay thon dài luồn vào túi áo. Chỉ một giây sau, một lọ đựng sốt đậu phộng đã được mở nắp nằm gọn trong tay cô. Bao bì không rõ ràng, có vẻ như loại chia nhỏ trong nhà bếp.
Cô hỏi bằng giọng thản nhiên:
“Cô còn gì muốn nói không?”
Cô gái kia hoảng hốt lui lại:
“Cô... cô có ý gì? Tôi thường mang sốt đậu phộng theo để phết lên bánh mì, liên quan gì đến cô mà đổ oan cho tôi? Lê Mạch, cô định bày trò gì nữa?”
Lê Mạch lạnh nhạt:
“Thế à? Mang theo đồ riêng, còn cẩn thận chia nhỏ? Không sợ để lâu quá thì sẽ hết hạn sử dụng rồi ăn vào ngộ độc sao?”
Cô gái kia nhất thời lúng túng:
“Tôi... tôi mang từ lâu rồi, quên mất là còn trong áo. Định vứt đi thôi, liên quan gì đến cô!”
“Vậy sao?”
Lê Mạch đưa lọ sốt lên trước ánh nắng đang chiếu qua cửa kính và chậm rãi nói:
“Cô bảo lâu không mở, thế thì lớp dầu phải tách ra trên bề mặt mới đúng. Để tôi giải thích luôn cho: trong quá trình sản xuất, người ta đã tách dầu và nước, nhưng để lâu không dùng, vì dầu nhẹ hơn nên nó sẽ nổi lên. Nhìn thử xem... có tách dầu không?”
Cô gái kia đỏ mặt, miệng mở ra lại khép lại, muốn nói mà không thể. Ánh mắt bất giác liếc sang mấy cô đồng phạm. Rõ ràng ban đầu là cả nhóm cố tình bày trò, phân công rõ ràng để đổ lỗi cho Lê Mạch. Nếu quản lý phát hiện ra sự thật và chỉ truy cứu một mình cô, thì công việc coi như đi tong.
Lê Mạch quay sang quản lý:
“Nếu họ thật sự động tay động chân trong món ăn, chắc chắn sẽ cố tránh camera. Vậy nên chỉ cần xem đoạn giám sát từ lúc món rời khỏi bếp đến khi tôi mang ra là biết ngay ai giở trò.”
Câu nói vừa dứt, cô gái kia lập tức toát mồ hôi lạnh. Quản lý mở giám sát, và đúng như lời Lê Mạch, món ăn ban đầu được chính cô ta lấy đi. Giữa đường biến mất vài phút rồi mới đưa lại cho Lê Mạch mang ra.
Ai là thủ phạm đã quá rõ ràng.
Trong khoảng thời gian ấy, Lê Mạch ung dung ngồi trên ghế, dáng vẻ như nữ vương, ánh mắt nửa lười biếng nửa sắc bén quan sát đám người đã hãm hại mình. Cô ghét phiền phức chứ không phải là không biết phản kích.
Lê Mạch chưa bao giờ để thù qua đêm, vì chuyện gì đã chọc tới cô... đều được xử ngay tại chỗ.
Cuối cùng, mấy cô gái kia đành cúi đầu thừa nhận. Bọn họ chỉ vì không ưa Lê Mạch, muốn mượn cơ hội để đuổi cô khỏi nhà hàng. Màn kịch đến đây kết thúc. Một nơi cao cấp như NIPAH đương nhiên không dung thứ những người thích giở trò. Chẳng mấy chốc, cả nhóm bị đuổi ra ngoài.
Tề Ngạn xem trọn màn kịch, tặc lưỡi cảm thán:
“Chậc, đúng là Lê Mạch! Vẫn giống y hồi xưa, như một chú hồ ly, ai đυ.ng tới là không bao giờ chịu thiệt.”
Giang Nam Trúc nhẹ giọng nhận xét:
“Cô gái này tính tình thẳng thắn, phản ứng cũng rất linh hoạt.”
Phong Tê Trì dường như đang suy nghĩ gì đó. Ngón tay trỏ khẽ gõ nhịp không đều lên miệng tách trà. Chỉ một lát sau, anh đứng dậy, sải bước dài hướng về phía Lê Mạch.