“Não không nỡ dùng, để dành làm di sản sao?”
Giọng của Lê Mạch vang lên rõ ràng, khiến mọi người xung quanh đều nghe thấy. Giữa đám đông, dáng vẻ của cô gái ấy nổi bật đến chói mắt, đẹp đẽ một cách kiêu hãnh và sắc sảo.
Câu nói của cô cất lên rất nhẹ nhàng nhưng lại mang theo sự châm chọc sắc lạnh. Cô gái đứng đối diện nghe xong liền run rẩy, không biết là do bị chột dạ hay là do bị Lê Mạch làm cho tức đến phát run.
Cũng đúng thôi, nếu trên đời có người phụ nữ có thể vừa đánh nhau vừa đấu võ mồm mà đều thắng áp đảo, thì người đó tám phần là Lê Mạch.
Cô gái kia trừng mắt nhìn Lê Mạch, cố gắng muốn cãi lại, nhưng cuối cùng cũng chỉ lặp đi lặp lại được mấy câu bất lực:
“Cô!!! Cô nói linh tinh!”
Lê Mạch thậm chí không buồn ngẩng đầu lên, chỉ chăm chú vuốt ve bộ móng mới làm xong, trả lời một cách bình thản:
“Trước đây tôi từng nuôi một con chó. Khi nó đói thì nó sẽ cào tôi, thế là tôi biết nó muốn được cho ăn. Còn cô vừa kêu lên... tôi thật sự không biết phải làm gì.”
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì trước đó?
Một tiếng trước.
Thành phố Diên Kinh.
Tại nhà hàng trên không NIPAH khi hoàng hôn vừa buông xuống, không gian sang trọng và tĩnh lặng nơi đây như tách biệt với sự ồn ã ngoài kia. Ánh đèn vàng nhạt phản chiếu qua lớp kính trong suốt, từ ban công có thể quan sát toàn bộ đường chân trời rực rỡ của thành phố.
Ở nơi đất đai đắt đỏ đến mức từng tấc đều đáng giá như thế này, NIPAH tất nhiên lại là điểm đến yêu thích của giới thượng lưu.
Giai điệu của dàn giao hưởng vang lên êm ái, nhân viên phục vụ giữ khoảng cách vừa phải, không làm phiền nhưng cũng luôn chú ý quan sát nhu cầu của khách hàng.
Tại vị trí ngồi đẹp nhất của nhà hàng là bốn người đàn ông mỗi người một phong thái khác nhau. Ở vị trí trong góc bàn, người khiến người ta chú ý đầu tiên chính là Phong Tê Trì - vị đại thiếu gia nổi tiếng nhất nhà họ Phong. Trên người anh là bộ vest cắt may tinh tế, không hề phô trương nhưng chỉ cần liếc qua đã biết là hàng xa xỉ.
Dáng người thẳng tắp, ngũ quan lai Tây góc cạnh. Ánh mắt sâu thẳm thường ngày vốn lạnh lùng vậy mà hôm nay lại nhuốm chút tùy ý nhàn nhạt.
Bên cạnh anh là ba người bạn cũng tài mạo không kém, tạo thành một cảnh tượng khiến mọi ánh nhìn đều bị thu hút vào.
Phong Tê Trì là con trai duy nhất của Phong gia, gia tộc đứng đầu bốn nhà giàu nhất Diên Kinh. Mang trong mình dòng máu lai Trung – Pháp, năm nay hai mươi lăm tuổi, hiện là tổng tài tập đoàn XC. Anh tốt nghiệp chuyên ngành tài chính tại Đại học Princeton, học thức lẫn xuất thân đều khiến người ta ngưỡng mộ.
Cha mẹ anh kết hôn vì lợi ích gia tộc, không có mấy tình cảm. Mẹ anh yêu tự do, sinh anh vài năm thì hai người chọn cách ly hôn trong hòa bình.
Phong Tê Trì lớn lên trong nền giáo dục quý tộc nghiêm khắc, đầu óc thông minh, quyết đoán, nhưng lại không muốn tiếp quản Phong gia quá sớm. Tập đoàn XC là công ty anh tự lập nên, tốc độ phát triển chỉ đứng sau bốn gia tộc lớn.
Ngồi bên cạnh anh là ba người bạn thân từ thuở bé, cũng là người thừa kế của ba gia tộc lớn còn lại: Giang Nam Trúc, Ân Cận Tri và Tề Ngạn. Bốn gia tộc tuy có cạnh tranh, nhưng bốn người họ lại lớn lên cùng nhau, tình cảm luôn bền chặt. Trước mặt người ngoài, Phong Tê Trì lạnh nhạt ít nói, nhưng với ba người này, anh luôn thoải mái, ít nhiều cũng có chút tùy hứng.
Giang Nam Trúc hai mươi tám tuổi, là luật sư, tính cách điềm tĩnh và vững vàng nhất nhóm. Ân Cận Tri hai mươi bảy tuổi, là chuyên gia phục chế đồ cổ; rõ ràng có thể về nhà thừa kế tài sản khổng lồ, thế mà lại đam mê với ngành nghề này, suốt nhiều năm đấu trí với ông nội để không phải tiếp quản gia nghiệp. Còn Tề Ngạn, hai mươi bốn tuổi, là người hoạt náo nhất; cậu thông minh vừa đủ, nhưng ham chơi hơn ham làm, hiện đang đảm nhận chức tổng giám đốc một công ty con của Tề gia nhưng lại chẳng mấy khi để tâm, chỉ chăm tìm chỗ ăn ngon và nơi vui chơi mới.
Phong Tê Trì vốn không thích rượu, chỉ thích trà. Khi anh nâng tách trà lên, động tác tao nhã, hơi trà lan nhẹ giữa không gian sang trọng, cuộc trò chuyện của bốn người thấm đượm phong thái trưởng thành vừa thoải mái vừa có phần kiêu ngạo của những kẻ sinh ra đã ở đỉnh cao.
Ánh sáng cuối ngày hắt lên những đường nét sắc sảo của họ, nụ cười thản nhiên xen lẫn tự tin khiến không ít người lén nhìn sang. Dù NIPAH có chế độ hội viên nghiêm ngặt, nhưng ai nấy vẫn chỉ dám đứng xa nhìn nhóm “tứ đại nam thần” đầy khí chất ấy.
Giữa lúc không khí yên bình, một tràng âm thanh ồn ào bất chợt vang lên. Dù quản lý nhà hàng đã cố gắng hạ giọng vì sợ ảnh hưởng đến bốn vị khách quan trọng kia, nhưng vài câu vẫn bị lọt ra ngoài.
Chỉ thấy quản lý đang nặng lời khiển trách một cô phục vụ.
Cô gái ấy mặc một bộ trang phục rất giản dị, nhưng gương mặt lại đẹp đến mức khiến người ta giật mình - sắc nét, kiêu hãnh, giống như đóa hồng dại ẩn chứa gai nhọn. Làn da trắng mịn như sữa, dáng người dưới lớp đồng phục vẫn mơ hồ cảm giác rất mềm mại.
Đôi mắt cô sáng như bầu trời đầy sao, vừa trong trẻo lại vừa rực rỡ. Nếu bỏ qua bộ quần áo đơn giản, cô trông chẳng khác nào một thiên kim sinh ra trong nhung lụa.
Phong Tê Trì ngẩng đầu nhìn thoáng qua, và nhận ra ngay.
Là Lê Mạch.
Họ từng học chung tại một trường trung học quý tộc Manchester School. Khi ấy, cả hai đều là nhân vật đứng đầu trường.
Phong Tê Trì nổi bật nhờ thành tích và gia thế, còn Lê Mạch mặc dù gia cảnh bình thường lại sở hữu vẻ đẹp khiến người ta khó lòng quên được: lạnh lùng, kiêu ngạo, xa cách như đóa hoa mọc nơi vách núi. Cô ít bạn bè, chỉ thân thiết với một hai người.
Lê Mạch nhỏ hơn Phong Tê Trì hai tuổi, năm nay hai mươi ba, vừa tốt nghiệp đại học không lâu.
Họ từng được xem là cặp “nam thần - nữ thần” của Manchester, nhưng suốt ba năm gần như không có nhiều tiếp xúc. Sau khi tốt nghiệp, Phong Tê Trì du học, dần mất liên lạc với bạn học cũ.
Không ngờ bây giờ, sau từng ấy năm, họ lại gặp nhau trong hoàn cảnh như thế này.