Chương 5

Nhà hàng xóm có cô gái tên là Liễu Ân, lớn hơn Nam Cửu hai tuổi. Khi Nam Cửu sang nhà Liễu Ân chơi game, cô bé nhìn thấy chiếc áo lá nhỏ màu hồng Liễu Ân phơi ở cửa sổ. Liễu Ân nhìn theo ánh mắt của cô bé, rồi lại liếc nhìn ngực Nam Cửu, hỏi: “Bình thường em không mặc áσ ɭóŧ à?”

Nam Cửu đỏ bừng mặt. Cô bé sống với bố, Nam Chấn Đông chưa bao giờ nói với cô bé bao nhiêu tuổi thì nên mặc áσ ɭóŧ. Mẹ ruột Nam Cửu hai năm nay dồn hết sự quan tâm cho cô em gái, bỏ bê Nam Cửu, huống chi là mẹ kế cô bé.

Sau khi rời khỏi nhà Liễu Ân, Nam Cửu bắt đầu đi gù lưng, cố che đi “hai lạng thịt” đang nhú lên trước ngực. Gặp người lạ nhìn chằm chằm, cô bé liền lúng túng khoanh tay, ánh mắt lảng tránh.

Cụ Nam phát hiện cô bé gù lưng, dùng gậy gõ gõ vào lưng cô bé: “Đi đứng phải thẳng lưng lên, còn trẻ tuổi mà cứ như bà già vậy.”

Nam Cửu không những không thẳng lưng, mà còn quay sang hỏi Cụ Nam xin 50 đồng. Cụ Nam hỏi cô bé dùng làm gì, cô bé ấp úng nói muốn mua quần áo.

Xong việc buổi chiều, Cụ Nam bảo Tống Đình đưa Nam Cửu sang phố cổ bên cạnh mua hai bộ quần áo. Nam Cửu mặt đỏ bừng, vội vã rảo bước, muốn tìm cách bỏ Tống Đình lại phía sau. Mấy lần cô bé tưởng đã thành công, nhưng vừa quay đầu lại, Tống Đình vẫn thong thả đi theo sau cô bé. Tống Đình chân dài, một bước bằng hai bước của cô bé. Cô bé đi như bay, còn Tống Đình như đang thong dong dạo mát.

Đến phố cổ, đi ngang qua cửa hàng Nike, Adidas, Tống Đình bảo cô bé vào chọn thử, nhưng cô bé không chịu. Lại đi ngang qua mấy cửa hàng quần áo nữ, Tống Đình đi chậm lại, do dự không biết có nên vào không. Nam Cửu ở tuổi này, chiều cao đã hơn một mét sáu, nhưng trông vẫn còn là trẻ con, mặc quần áo nữ sẽ trông già dặn, không hợp. Vậy là anh đổi hướng, đưa Nam Cửu đến cửa hàng quần áo trẻ em.

Nam Cửu nhìn qua loa, nói không thích cái nào. Tống Đình thấy cô bé có vẻ mặt vội vàng, không biết đang muốn gì, liền tiện tay rút hai tờ tiền trong túi ra đưa cho cô bé.

“Chú đi mua gói thuốc, cháu tự chọn đi.”

Nam Cửu thấy Tống Đình đi xa, liền quay người chạy về cửa hàng nội y vừa đi ngang qua, mua chiếc áσ ɭóŧ đầu tiên trong đời. Thế là, cô bé cũng có chiếc áo lá màu hồng.

Khi Nam Cửu hài lòng cầm chiếc áσ ɭóŧ nhỏ ra khỏi cửa hàng nội y, Tống Đình cầm một gói thuốc đứng dưới gốc cây tần bì bên kia đường đợi cô bé. Nam Cửu nhanh chóng liếc anh một cái, vành tai ửng đỏ, bước về còn nhanh hơn lúc đi.