Sáng hôm sau khi Nam Cửu thức dậy, quán trà đã chật kín khách. Cô vòng vào bếp tìm đồ ăn, đúng lúc bắt gặp Cụ Nam đang nói chuyện với Tống Đình ở hành lang.
“Gác xép nóng như vậy, con nhường quạt cho Tiểu Cửu, tối qua con ngủ thế nào?” Cụ Nam hỏi anh.
“Cháu ngủ say nên cũng không để ý ạ.”
“Ta thấy vẫn nên lắp một cái điều hòa treo tường ở trên lầu, mùa hè đỡ hơn.”
“Để sau rồi tính ạ.” Tống Đình vẫy tay chào một vị khách quen vừa vào, rồi đi làm việc.
Cụ Nam quay người nhìn thấy Nam Cửu đang đứng ở góc tường, chống gậy, nghiêm mặt nói: “Mấy giờ rồi mới dậy? Hết sốt chưa?”
Nam Cửu cười hì hì sà lại gần: “Hết rồi ạ. Tấm ván giường cứng quá, ngủ không ngon.”
“Đáng đời, nệm lò xo ở nhà không ngủ, chạy đến chỗ ta. Còn chạy lung tung nữa, ta đánh gãy chân.” Cụ Nam giơ gậy gõ gõ vào bắp chân Nam Cửu.
Tối khi tính sổ sách, Cụ Nam nhắc Tống Đình, bảo anh hỏi Đại Thắng xem có quen ông chủ cửa hàng bán giường ở chợ nội thất không, tiện thể để Tống Đình lắp một cái điều hòa cho gác xép.
Tống Đình không lắp điều hòa, nhưng ngày hôm sau lại chở về một chiếc giường. Cụ Nam đau lưng, đương nhiên không thể khiêng nổi. Nam Cửu chạy sang nhà chị Liễu Ân bên cạnh chơi game, ăn tối xong mới về quán trà.
Tống Đình một mình chuyển chiếc giường tạm trong phòng phụ ra ngoài, rồi khiêng chiếc giường mới vào phòng, trải nệm và chiếu trúc mới mua, lau bằng nước ấm ba lần.
Nam Cửu về đến, nhảy lên chiếc giường mới mềm mại, lăn mấy vòng, rồi đi dép lê chạy ra phòng trà, hí hửng chạy lại chỗ Cụ Nam, sau quầy trà vang lên tiếng cười nói của hai ông cháu.
Tống Đình cúi đầu lau bàn, sau đó kê lại ghế cho ngay ngắn, khóa cửa quán trà, rồi như thường lệ đi kiểm tra chén trà. Anh có thói quen mỗi tối, kiểm tra từng chiếc chén trà đã chuẩn bị cho ngày hôm sau. Nếu có chén trà bị nứt hoặc sứt mẻ, anh sẽ để riêng ra, không dùng nữa.
Cụ Nam từng dạy Tống Đình lúc còn trẻ rằng, nắp trà là trời, khay trà là đất, chén trà ví như người. Sau này, chén trà trong quán đều do Tống Đình tự mình lái xe đến Cảnh Đức Trấn tìm chỗ quen biết để đặt làm riêng.
Khi bố mẹ Nam Cửu chưa ly hôn, mỗi dịp Tết, bố mẹ cô đều đưa cô về nhà ông nội ăn Tết. Kể từ khi Nam Chấn Đông tái hôn, Tết đến anh ta đều về nhà mẹ vợ, bỏ mặc Nam Cửu cho mẹ ruột cô. Nam Cửu đã mấy năm không đến chỗ ông nội, quán trà Mão Nhi chẳng có gì thay đổi, ngoại trừ mỗi tối người đàn ông đó lại ngồi trong phòng trà, cặm cụi bên một đống chén trà cho đến tận khuya.