Chương 3

Ngoài Cụ Nam trông coi quán trà, điều quan trọng nhất chính là người quản lý. Cùng với con phố cổ bên cạnh ngày càng nhộn nhịp, những khách uống trà từ nơi khác nghe danh mà đến cũng nhiều hơn trong hai năm gần đây. Người quản lý không chỉ phải đối đãi với đủ loại khách uống trà, mà còn phải giao tiếp với đủ loại du khách từ khắp nơi. Đông người thì lắm chuyện, xung đột cũng nhiều. Sức khỏe dẻo dai, đầu óc nhanh nhạy là những yêu cầu tiên quyết, không có chút gan góc và khôn khéo, khó mà xử lý được những tình huống rắc rối thường xuyên diễn ra trong quán trà.

Chính vì lẽ đó, Cụ Nam đặc biệt coi trọng Tống Đình. Trong hai năm Tống Đình ở quán trà, Cụ Nam hầu như không phải bận tâm, lúc rảnh rỗi còn có thể thảnh thơi trêu chim ngắm hoa, sống an nhàn như người đã về hưu.

Tống Đình lái xe đưa Nam Cửu và Cụ Nam từ bệnh viện về lại ngõ Mão Nhi. Xe dừng ở đầu ngõ, Tống Đình xuống xe mua hai chiếc bánh hoa quế nóng hổi.

Nam Cửu về đột ngột, Cụ Nam chưa kịp chuẩn bị. Về đến quán trà, Cụ Nam bàn bạc với Tống Đình, quyết định dọn dẹp căn phòng phụ ở tầng một để Nam Cửu ở.

Tối, Nam Cửu ngồi trên chiếc ghế gỗ thấp ăn bánh hoa quế, Tống Đình bận rộn đi đi lại lại trước mặt cô bé. Anh quét dọn căn phòng một lượt, rồi lau nhà hai lần. Lúc thì vác mấy chiếc ghế gỗ, lúc thì khiêng một tấm ván gỗ, lúc thì mang chăn đệm và thảm đến, trong căn phòng trống hoác chẳng mấy chốc đã có một chiếc giường tươm tất. Anh lại lên gác xép. Vài phút sau, tiếng bước chân vững chãi vang lên trên cầu thang, anh xách một chiếc quạt cây đặt cạnh giường, cắm điện, rồi quay lại nói với Nam Cửu đang ngồi ở cửa: “Lát nữa nếu ông nội cháu tắt điều hòa thì cháu bật quạt lên nhé.”

Nam Cửu nhét miếng bánh hoa quế cuối cùng vào miệng, phồng má gật đầu với anh.

Ở góc phòng trà tầng một có một chiếc điều hòa cây cũ kỹ, chỉ khi quán trà mở cửa đón khách vào ban ngày mới bật. Đến tối, mặt trời lặn, gió lùa qua, tầng một quán trà không còn oi bức, bật quạt ngủ là vừa. Cụ Nam sẽ tắt điều hòa, cho chiếc máy cũ kỹ được nghỉ ngơi một đêm.

Tống Đình sống ở gác xép của quán trà, ban đầu nơi đó chất đầy đồ linh tinh, sau khi anh đến, anh dọn dẹp sạch sẽ, kê một chiếc giường. Hồi nhỏ Nam Cửu cứ đến nhà ông nội, mỗi lần chơi trốn tìm với anh chị họ, cô bé đều thích trốn trên gác xép. Lần này cô bé đến, ông nội nói với cô bé rằng Tống Đình ở trên lầu, dặn Nam Cửu không có việc gì thì đừng chạy lên gác xép.