Chương 2

“Định đi đâu?” Người đàn ông mặc áo phông đen, vạt áo vén lên đến ngực, để lộ vòng eo thon gọn, săn chắc. Trong lúc nói chuyện, anh đã kéo áo xuống.

“Xe anh có sửa được không?” Nam Cửu không trả lời mà hỏi ngược lại.

Người đàn ông khẽ nheo mắt vì nắng, vầng trán cao đổ bóng xuống: “Không chắc.”

Khoảng mười phút sau, xe đã khởi động được. Người đàn ông hạ nắp ca-pô xuống, thì thấy cô bé đang ôm ba lô ngồi xổm cạnh cửa xe, lặng lẽ ngồi cùng anh sửa xe mười mấy phút, khuôn mặt nóng bừng đỏ ửng.

Nam Cửu nói địa chỉ là “Quán trà Mão Nhi”. Người đàn ông mở cửa xe bảo cô bé lên, rồi ném cho cô bé chai nước khoáng duy nhất trên xe.

Chiếc Passat chạy thẳng về ngõ Mão Nhi. Khoảnh khắc Cụ Nam nhìn thấy cháu gái, ông nhả bã trà vào chén, vội vàng đứng dậy ra đón. Ông chạm vào người cháu gái, thấy người cô nóng ran, sốt đến mức mơ màng. Cụ Nam lập tức gọi người đàn ông, bảo anh lái xe thẳng đến bệnh viện.

Trong phòng truyền dịch bệnh viện, Nam Cửu nằm trên giường bệnh, người đàn ông lái chiếc Passat ban nãy đã quay lại sau khi rời đi một lúc. Anh mua cơm hộp, nâng giường bệnh lên, mở hộp cơm đặt trước mặt Nam Cửu, còn mình thì ngồi xuống chiếc ghế nhựa cách đó vài bước.

Cụ Nam gọi điện thoại ở hành lang bệnh viện, đầu dây bên kia là con trai ông, Nam Chấn Đông. Tiếng mắng chửi đầy phẫn nộ kéo dài năm phút, cho đến khi được y tá nhắc nhở, Cụ Nam mới lầm bầm cúp máy.

Nam Cửu ăn no bụng, truyền xong một chai dịch, tinh thần đã tỉnh táo hơn nhiều, thấy người đàn ông đưa cô về chẳng những không đi, mà còn bị ông nội giữ lại bệnh viện trông chừng, cô bé liền khẽ nói với ông nội đang đi lại: “Sao ông lại gọi người đó đến, ông đã trả tiền xe cho anh ta chưa?”

Cụ Nam vẫn chưa hết giận, hầm hừ nói: “Trả tiền xe gì chứ, nó là con nuôi của tao.”

Nam Cửu ngây ngô như một chú nghé con, một mình lặn lội tìm đường đến nhà ông nội, không gặp phải bọn buôn người, mà gặp được chú nuôi của mình, Tống Đình. Còn việc ông nội nhận con nuôi từ khi nào, Nam Chấn Đông còn không biết, huống chi là Nam Cửu.

Cụ Nam có một quán trà, nằm ẩn mình trong ngõ Mão Nhi, bên cạnh khu phố sầm uất. Những người khách quen mấy chục năm nay, đã thân thiết với Cụ Nam như người nhà. Vị thế của quán trà Mão Nhi trong ngõ Mão Nhi giống như từ đường ngày xưa. Hàng xóm láng giềng hòa giải mâu thuẫn, tụ tập chuyện trò, bàn bạc việc cưới hỏi tang ma, hay động thổ xây nhà, mọi chuyện lớn nhỏ đều đến quán trà để giải quyết. Cùng với sự đổi thay của thời đại, nhiều cửa hàng cũ trong ngõ Mão Nhi đã bị thay thế bởi các quán trà sữa, cửa hàng tiện lợi mới mẻ, chỉ có quán trà vẫn đứng vững, đón khách ra vào.