Năm Nam Cửu học lớp sáu, mẹ kế sinh một cậu em trai. Bố cô bé, Nam Chấn Đông, vui mừng khôn xiết, ở bệnh viện một ngày một đêm, quên sạch ở nhà còn có một đứa con gái đang bụng đói cồn cào. Đến khi Nam Chấn Đông nhớ ra Nam Cửu, việc đầu tiên khi về nhà là đưa cô bé đến nhà mẹ ruột.
Em gái cùng mẹ khác cha của Nam Cửu chỉ mới chập chững biết đi, bước còn chưa vững, thường xuyên bị vấp ngã, cả nhà đều xúm xít quanh cô em gái. Bố dượng không ưa Nam Chấn Đông, hai người từng đánh nhau mấy năm trước, nên ông cũng chẳng ưa gì cô con gái mà Nam Chấn Đông gửi đến. Từ khi Nam Cửu đến nhà, bố dượng vô cớ kiếm chuyện, cãi nhau với mẹ Nam Cửu. Họ vừa cãi nhau, cô em gái đã khóc ré lên, cả nhà ngày nào cũng ầm ĩ như chợ vỡ.
Nam Cửu ở lại vài ngày thì bỏ đi, lúc rời khỏi, cô bé chỉ mang theo chiếc ba lô và số tiền bố cô bé để lại. Không ai biết một cô bé làm sao có thể đi được hàng trăm cây số để tìm ông nội. Sau này khi người lớn hỏi lại, cô bé nói là ngồi xe khách đến.
Chiếc xe buýt nhỏ cuối cùng Nam Cửu đi đã dừng lại ở một thị trấn cách Nam Thành ba mươi cây số, cô bé theo dòng người xuống xe, trong người chỉ còn lại vài đồng bạc lẻ. Hai bên đường trơ trụi, không có hàng cây xanh che nắng. Chân tay cô bé rã rời, đói đến mức bụng lép kẹp.
Một lúc sau, những người cùng xuống xe với cô bé đã đi xa, trên con đường nhựa trải đầy nắng chỉ còn lại một mình cô bé, và một chiếc Volkswagen Passat màu đen ở đằng xa.
Nam Cửu thất thểu đi về phía chiếc Passat đó, quãng đường vài trăm mét mà cô bé đi còn vất vả hơn cả trăm cây số cô bé đã đi. Nắp ca-pô chiếc Passat đang mở, khói bốc lên từ khoang máy, một người đàn ông đang cúi người xem xét dưới nắp ca-pô.
“Xe anh hỏng à?” Nam Cửu túm chặt quai ba lô, ngó đầu tò mò.
Người đàn ông khựng lại một chút, có lẽ không ngờ trên con đường hoang vắng này lại đột nhiên xuất hiện một đứa trẻ. Anh chống tay, nghiêng đầu liếc nhìn, thấy một cô bé mặc đồ thể thao, buộc tóc đuôi ngựa, có gương mặt non nớt đứng bên xe.
“Cô bé là người từ nơi khác đến à?” Người đàn ông tóc hơi dài, vài sợi tóc lòa xòa bên thái dương, đôi mắt phượng ẩn sau những lọn tóc toát lên vẻ sắc sảo trời sinh.
“Sao phải nói cho anh biết?” Nam Cửu thấp hơn anh cả một cái đầu, kiêu hãnh ngẩng cổ, giơ tay che trán tránh nắng.