Canh hai, ngõ Liễu Tây vắng lặng như tờ.
Ánh trăng mờ rọi xuống những cành liễu rủ, gió nhẹ lùa qua kẽ lá tạo nên âm thanh khe khẽ như tiếng thì thầm. Thời Hy khoác áo choàng mỏng, lặng lẽ đi một mình đến nơi hẹn. Trong tay y là bức thư không tên, vỏn vẹn một dòng chữ nhưng lại mang sức nặng như một lời thách thức.
Y đứng yên dưới gốc liễu, đôi mắt đảo quanh tìm kiếm. Một hồi lâu, một bóng người mới từ sau tường bước ra, bước chân trầm ổn, quen thuộc như thể đã in sâu vào máu thịt y từ nhiều năm trước.
"Là anh?" Thời Hy thản nhiên hỏi, không mảy may ngạc nhiên.
Lục Tề Khiêm không đáp, chỉ chăm chú nhìn y. Ánh mắt hắn lạnh lẽo nhưng lại ẩn chứa cơn sóng dữ dội bên trong.
"Vẫn là cậu đến." Hắn cười khẽ, có chút giễu cợt. "Tôi còn tưởng cậu đã quên tôi thật rồi."
Thời Hy không nói, chỉ cúi đầu, khẽ siết chặt tay áo.
Hắn bước lại gần, đứng trước mặt y, giọng nhẹ như gió:
“Cậu và hắn... thân đến thế sao?”
Y ngước mắt, chạm phải ánh mắt ấy — ánh mắt từng khiến y chờ đợi suốt mười ba năm. Nhưng giờ, nó lại khiến y thấy mỏi mệt.
“Là chuyện của tôi.”
Câu trả lời như một nhát dao cắm vào tim Tề Khiêm.
Hắn nhếch môi, giọng trầm xuống: “Cậu biết hắn là ai không, Thời Hy? Hắn không đơn thuần như cậu nghĩ. Hắn tiếp cận cậu là vì lợi ích, không phải vì thứ tình cảm ngây ngô như cậu từng trao cho tôi.”
“Lục Tề Khiêm.” Thời Hy ngắt lời, ánh mắt rực lên vẻ lạnh lẽo chưa từng có.
“Tôi từng chờ anh mười ba năm. Từng tin tưởng anh hơn bất kỳ ai. Nhưng anh là người khiến tôi tuyệt vọng nhất. Bây giờ, dù hắn có thật giả thế nào... ít ra, hắn không bao giờ quên rằng tôi đang đứng bên cạnh hắn.”
Một cơn gió lùa qua. Liễu rũ lay động, giống như đáy lòng hắn đang run rẩy.
“Cậu đã không còn là Hy Hy của tôi nữa rồi.” Giọng Tề Khiêm nghẹn lại, không biết từ khi nào, bàn tay hắn đã nắm chặt lấy cổ tay y.
Y không giãy giụa, chỉ nghiêng đầu nhìn thẳng vào mắt hắn:
“Phải. Tôi không còn là Thời Hy ngày đó nữa. Và anh cũng không còn là Tề Khiêm mà tôi từng chờ đợi.”
Hắn siết chặt hơn, giọng khàn đặc: “Dù cậu thay đổi, tôi cũng sẽ không để cậu rời khỏi tôi lần nữa.”
“Lục Tề Khiêm, anh điên rồi.”
“Phải, điên rồi.” Hắn bật cười, ánh mắt đỏ ngầu. “Là cậu khiến tôi điên.”
...
Tối đó, Thời Hy không trở về... Và ngày hôm sau, một tin đồn lan khắp kinh thành:
“Thời thiếu gia... bị bắt cóc.”