Những ngày sau buổi gặp tại phủ Lục gia, Thời Hy trở nên bận rộn hơn bao giờ hết. Y thay đổi rồi, bản thân trước kia phải quên lãng nó đi và thay vào đó là một con người khác.
Từng là người chỉ quanh quẩn bên cửa sổ ngóng trông một bóng hình, giờ y lại bước vào chốn thương trường, từng bước xây dựng vị trí cho bản thân, tự tay nắm giữ những mối hợp tác quan trọng mà trước kia luôn do cha y quyết định.
Và bên cạnh y lúc này là Cảnh Mộ Ngôn - Một thương nhân trẻ tuổi, tuấn tú, xuất thân thế gia, lại luôn dịu dàng cẩn trọng. Hắn không vồn vã, không dồn dập, chỉ lặng lẽ ở bên Thời Hy như cái bóng, như ngọn gió tháng ba: âm thầm mà dịu dàng, luôn chăm sóc bên cạnh Thời Hy.
“Hy Hy, hôm nay hơi lạnh, đừng quên choàng khăn.” Cảnh Mộ Ngôn cúi người quàng khăn cho y, động tác tự nhiên như thể đã quen từ lâu.
Thời Hy khẽ nhíu mày, nhưng không né tránh. Y không còn là thiếu niên ngây dại năm nào. Những lời quan tâm ấy, y nghe qua hàng trăm lần. Nhưng lần này, lại khiến tim y khẽ rung.
“Cảm ơn.”
Đây là lần đầu tiên y nói lời cảm ơn với một người khác ngoài Tề Khiêm.
Cảnh Mộ Ngôn thoáng ngẩn ra, sau đó mỉm cười: “Chỉ cần là cậu, tôi nguyện làm tất cả.”
Tin đồn bay khắp phố lớn ngõ nhỏ: Thời thiếu gia và Cảnh công tử qua lại thân thiết, mỗi ngày đều cùng nhau xuất hiện tại các buổi họp thương hội. Hai người họ giờ đây có thể nói là đối tác, trợ thủ ăn ý, và hơn thế nữa là bạn tâm giao tâm đầu ý hợp.
Tề Khiêm nghe được tin, lúc đầu chỉ mỉm cười nhạt. Nhưng khi bắt gặp một tấm tranh được vẽ ngay tại bến thuyền—vẽ cảnh Thời Hy tựa vai Cảnh Mộ Ngôn dưới tán hoa đào—hắn ném mạnh chén trà xuống đất, mắt đỏ ngầu.
“Cảnh Mộ Ngôn… hắn là ai?”
Gia nhân sợ hãi cúi đầu, run run: “Là… Là trưởng tử nhà họ Cảnh, mới trở về từ Nam Thành. Gần đây làm ăn với Thời gia khá thân… nghe nói… Thời thiếu gia rất tin tưởng hắn.”
Tề Khiêm cười khẩy, ánh mắt khó chịu khẽ nhíu mày.
“Tin tưởng? Vậy tôi sẽ khiến y nhớ lại ai mới là người y từng yêu đến tận xương tủy.”
Tối hôm ấy, một bức thư không tên được gửi tới phủ Thời gia. Trên đó chỉ viết vỏn vẹn một câu: “Muốn biết Cảnh Mộ Ngôn là người thế nào, đến ngõ Liễu Tây lúc canh hai.”
Thời Hy cầm thư, ánh mắt chùng xuống.
Y biết người gửi thư là ai, nhưng y chỉ lặng lẽ thở dài cảm thán cho sự dư thừa mà người kia đang làm.