Sau buổi yến tiệc, phủ Thời gia trở nên nhộn nhịp lạ thường. Người người qua lại, thiệp mời gửi tới dồn dập. Từ khi Thời Hy chính thức hợp tác cùng nhà họ Cảnh, tên tuổi y dần được giới thương nhân biết đến.
Nhưng y lại chẳng thấy vui... Y chỉ thấy mệt.
Từ hôm ấy, sau khi đối mặt với Tề Khiêm, lòng y như bị khoét một lỗ lớn. Mỗi đêm đến đều không thể yên giấc, cứ chập chờn giữa mộng và tỉnh.
Trong giấc mơ, có tiếng gọi nhẹ như gió: “Thời Hy, đợi tôi trở về.”
Nhưng khi quay đầu lại, chỉ còn ánh trăng nhợt nhạt và khoảng không vô tận.
Một tuần sau, Lục gia gửi thư mời đến Thời gia, lấy cớ thương hội sắp mở chi nhánh mới, muốn y đến bàn bạc chi tiết hợp tác.
Thời Hy đọc thư, đôi mắt lóe lên vẻ lạnh nhạt.
“Thiếu gia, ngài... có đi không?” Gia nhân dè dặt hỏi.
Y cụp mi mắt, ngón tay khẽ gấp bức thư lại: “Đi chứ. Tôi muốn biết rốt cuộc hắn định diễn đến đâu.”
Phủ Lục gia.
Tề Khiêm đã đứng đợi trong thư phòng từ sớm. Hắn mặc trường sắm màu lam nhạt, thắt lưng thêu hoa văn chìm, dáng vẻ ung dung nhưng đôi mắt luôn hướng ra ngoài cửa.
Cho đến khi Thời Hy bước vào. Y mặc bộ y phục đơn giản, áo gấm trắng viền bạc, mảnh mai như gió nhẹ đầu xuân.
“Tề Khiêm.” Y mở lời trước, giọng bình thản.
Tề Khiêm giật mình. Đã bao năm rồi y vẫn gọi hắn bằng tên, nhưng sao lần này lại xa cách đến vậy?
“Hy Hy…” Hắn khẽ gọi, giọng khàn đi.
“Anh gọi tôi là gì?” Y cười, nhưng trong mắt không có tia sáng. “Cái tên đó, chỉ người từng được tôi yêu mới có tư cách gọi.”
“Tôi…”
Hắn chưa kịp nói, y đã bước đến gần, ngước mắt nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Tề Khiêm, anh thật tàn nhẫn. Tôi chờ anh mười ba năm, từng ngày một đều hy vọng. Vậy mà anh trở về lại ôm một nữ nhân, đi qua tôi như người dưng. Bây giờ còn muốn tôi giả vờ như chưa từng tổn thương?”
Hắn siết chặt nắm tay.
“Cô ấy là em gái tôi, không phải như cậu nghĩ…”
“Không như tôi nghĩ?” Y cười nhạt. “Nếu là em gái, sao anh không giải thích ngay lúc đó?”
“Tôi…”
“Thôi đi.” Y lui lại một bước, mắt đã đỏ hoe. “Không cần đâu, Tề Khiêm. Tôi đã không còn là đứa trẻ mười ba năm trước luôn chạy theo bóng lưng anh nữa rồi. Tình cảm đó… tôi không dám ôm nữa.”
Nói rồi y xoay người rời đi.
Tề Khiêm nhìn theo bóng y, trái tim như bị ai bóp nghẹt.
Hắn không biết, hóa ra khi mình trở lại… đã muộn đến thế.
Nhưng hắn cũng không biết một khi hắn đã để mất, thì sẽ không dễ gì để người ấy đi thêm một bước nào nữa mà không thuộc về hắn.