Chương 5: Không Còn Giành Cho Người

Sau khi trở về, Lục Tề Khiêm sớm đã trở thành cái tên khiến giới thương gia đất kinh thành chú ý. Người ta không chỉ ngưỡng mộ hắn vì sản nghiệp kếch xù, mà còn bởi khí chất lạnh lùng trầm ổn khiến người khác vừa kính vừa sợ.

Buổi tiệc chiêu đãi thương hội được tổ chức long trọng tại phủ Tri huyện. Tề Khiêm theo lời mời cũng đến dự. Hắn đứng giữa đám đông, nâng ly rượu sóng sánh trong tay, ánh mắt vô thức tìm kiếm một bóng hình.

“Anh họ, anh đang tìm ai sao?” Giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh là Lục Tố Y, em gái hắn, người đã cùng hắn về từ Pháp.

“Không có gì.” Hắn cụp mắt, ngón tay khẽ siết lấy ly thủy tinh.

Từ khi trở về, hắn luôn có cảm giác thiếu mất thứ gì đó. Như thể có một phần ký ức bị phong kín, một phần trái tim không yên.

Cho đến khi hắn thấy người ấy đứng ở cảng. Đôi mắt ấy, cái dáng người mảnh khảnh ấy khiến tim hắn hẫng một nhịp.Nhưng người ấy lại quay đi như chưa từng quen biết.

Thời Hy cũng có mặt ở bữa tiệc ấy. Y đứng bên cạnh một người đàn ông trẻ tuổi, dáng vẻ nho nhã, khí chất ôn hòa. Người kia chính là Cảnh Mộ Ngôn — công tử nhà họ Cảnh, cũng là đối tác làm ăn mới của Thời gia.

Tề Khiêm bắt gặp cảnh ấy. Bàn tay cầm ly rượu khựng lại.

Thời Hy không nhìn về phía hắn. Y đang cười, ánh mắt cong cong như vầng trăng non, chỉ là nụ cười ấy… không dành cho hắn.

Một tiếng rạn vỡ vang lên trong lòng Tề Khiêm.

“Hắn là ai?” Giọng hắn lạnh như sương sớm.

Lục Tố Y nghe thấy, khẽ nhướn mày: “Anh nói Thời Hy sao? Hình như là đang hợp tác với công tử nhà họ Cảnh. Hai người đó… gần đây thân thiết lắm.”

“Thân thiết?” Hắn lặp lại, giọng trầm xuống đáng sợ.

Tối muộn, khi mọi người đã rời đi gần hết, Tề Khiêm mới chậm rãi bước đến gần Thời Hy.

Y đang một mình đứng bên hồ sen, ánh trăng rọi lên vai y, làm nổi bật làn da trắng nõn như tuyết.

“Lâu rồi không gặp.” Giọng hắn vang lên sau lưng.

Thời Hy xoay người lại, ánh mắt hờ hững: “Lục công tử, cậu nhầm rồi. Chúng ta… có quen sao?”

Một câu hỏi nhẹ nhàng, mà như tát vào mặt hắn.

Tề Khiêm sững sờ. Hắn không ngờ y lại xa lạ đến vậy: “Là tôi.” Hắn bước đến gần hơn, ánh mắt có chút run rẩy. “Tề Khiêm đây.”

Thời Hy chỉ nhàn nhạt mỉm cười, rồi cúi đầu chỉnh lại tay áo:

“Tôi nhớ Tề Khiêm năm xưa thích nhất hoa mận trắng. Còn người trước mặt tôi bây giờ… không có một chút dáng dấp của hắn nữa.”

Y rời đi, không một lần ngoái lại.

Còn Lục Tề Khiêm đứng đó, lần đầu tiên cảm nhận được thế nào là hụt hẫng… thế nào là đau.