Tô Hạc trong một đêm xuyên sách trở thành thiếu gia giả mạo chốn hào môn, lại còn là một nam phụ ác độc, phá hoại đủ đường trong bộ tiểu thuyết thương chiến cẩu huyết. Trong truyện nói về thiếu gia gi …
Tô Hạc trong một đêm xuyên sách trở thành thiếu gia giả mạo chốn hào môn, lại còn là một nam phụ ác độc, phá hoại đủ đường trong bộ tiểu thuyết thương chiến cẩu huyết.
Trong truyện nói về thiếu gia giả bị đuổi khỏi nhà họ Tô, sau đó hắc hóa. Đầu quân cho phản diện boss, trở thành chướng ngại vật trên con đường đoạt quyền của nam chính, cuối cùng bị lợi dụng xong liền bị thê thảm xóa sổ.
Tô Hạc: Hả? Nam phụ ác độc đi ăn cắp bí mật thương mại? Là tôi à?
Vì muốn giữ mạng nên sau khi bị cài cắm đến bên cạnh nam chính Thịnh Căng, ban ngày Tô Hạc cố gắng tỏ ra ngoan ngoãn, phấn đấu làm một cấp dưới tốt. Ban đêm thì quay về nghề cũ, chăm chỉ làm “mẹ tác giả” chuyên cần sản xuất CP.
Thịnh Căng là tay đua nổi tiếng kiêm soái ca lạnh lùng, tính tình nóng nảy, đa nghi và nhạy cảm. Sau khi gặp tai nạn ngoài ý muốn, bị buộc phải quay về kế thừa gia nghiệp, bên cạnh còn bị nhét cho một trợ lý nhỏ.
Trợ lý nhỏ nhìn bề ngoài như một chú bánh bao yếu mềm, nhưng từ sau khi Thịnh Căng tỉnh ngộ, phát hiện ra thế giới này thực chất là một quyển tiểu thuyết, hắn liền biết Tô Hạc chính là loại giả ngốc giả ngoan, bề ngoài vô hại nhưng thực chất tâm cơ như rắn rết.
Thịnh Căng: Rất tốt. Bắt được sơ hở thì gϊếŧ luôn.
Nhưng dù hắn có dùng uy hϊếp hay dụ dỗ, Tô Hạc vẫn không lộ ra chút sơ hở nào, luôn giữ bộ dáng dịu dàng ngoan ngoãn, thậm chí còn có chút ân cần với hắn.
Cho đến một ngày, hắn phát hiện ra bức thư tình viết tay mà Tô Hạc “vô tình” để lại, thì mọi chuyện trước kia lập tức có lời giải. Thịnh Căng mặt lạnh chờ cậu giải thích.
Trợ lý nhỏ má đỏ mắt né tránh, lắp ba lắp bắp: “Không phải viết cho anh.”
Thịnh Căng nghe xong mặt càng đen: “Cậu còn định viết cho ai!”
Tô Hạc trợn tròn mắt, thành thật đáp: “Thật ra... tôi là một tác giả.”
Thịnh Căng tức đến bật cười, thầm nghĩ: Thích tôi thì nói đại ra đi, có gì đâu mà mất mặt, cần gì phải viện cớ nhảm thế.
Sau nhiều suy nghĩ, Thịnh thiếu gia cũng cảm thấy... cho Tô Hạc một cơ hội cũng không sao cả.
Cận kề lễ Tình nhân, khi nhận được lời mời bí mật từ Tô Hạc, hắn giả vờ cao ngạo đồng ý nhưng thật ra đã chuẩn bị sẵn nhẫn đính hôn.
Ai ngờ buổi gặp lại là tại một buổi họp báo phim. Tô Hạc với tư cách tác giả nguyên tác xuất hiện, còn nhét tận tay hắn một bản hàng xung quanh có in thư tình có chữ ký, mặt mày vui vẻ: “Cảm ơn anh đã đến.”
Thịnh Căng nhìn bức thư quen thuộc trong tay, mặt đen như sắp ăn người.
Cho đến khi cốt truyện đẩy lên cao trào, Tô Hạc vì tránh họa mà chạy trốn trong đêm, kết quả lại bị Thịnh Căng đuổi kịp, trực tiếp vác về nhà quăng lên giường.
Sói lớn từng bước áp sát. Cừu nhỏ từng bước lùi ra xa.
Thịnh Căng gằn giọng: “Còn dám chạy nữa thì tôi sẽ...”
Tô Hạc hoảng hốt: “Bẻ gãy chân tôi hả?”
“Là hôn chết cậu.”
CP chính: Tác giả ngốc nghếch nhưng biết dỗ người (thụ) × Tay đua cứng miệng nhưng tự mình tán tỉnh (công)
Hướng dẫn sử dụng:
Nguyên chủ có người yêu cũ, nhưng chưa từng phát sinh quan hệ.
Truyện nhịp độ chậm, đời thường là chính. Chúc mọi người đọc vui.
Nhân vật chính: Tô Hạc, Thịnh Căng.
Tóm tắt một câu: Cừu nhỏ câu sói lớn.
Chủ đề: Làm một người tốt.