Mã phu đuổi tới Duyên Khánh phường. Cửa hàng son phấn ở đây làm ăn rất đắt khách, người ra kẻ vào không ngớt, người thường khó mà tùy ý bước vào. Vì vậy hắn chỉ có thể đứng ngoài nhờ tiểu nhị truyền lời: “Ta là hạ nhân Nguyên gia, nữ lang nhà ta đang nghỉ chân trong tiệm các người. Phiền chuyển lời giúp, ta tới đón nữ lang về.”
Tiểu nhị nhìn thẻ bài mà mã phu đưa ra, xác nhận xong, “Phiền chờ một lát, quý nương tử đúng là đang ở bên trong, ta lập tức đi mời nàng ra.”
Mã phu lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, xem ra nữ lang quả thực đến nơi này.
Cửa hàng son phấn lớn nhất của Duyên Khánh phường là Đăng Thước Lâu.
Biển hiệu xanh lục chữ đỏ, trong tiệm ngày thường khách khứa ra vào không dứt, bóng người lấp ló, chen chúc, rất khó phân rõ bên trong có còn chỗ trống hay không, và có ai đang đó.
Quý nhân tới nơi này cũng phải kề vai sát cánh.
Tiểu nhị tìm được Nguyên Chi, nàng đang ngồi trên lầu, trong một góc kín, vị trí rất khéo, có giàn hoa che lại, cũng không biết lấy từ đâu ra một chiếc ghế, lặng lẽ ngồi uống trà.
Đối diện là một phòng chen chúc người thử trâm cài hoặc chọn phấn son, người đến người đi, nàng lại thảnh thơi ngắm nhìn.
Tiểu nhị đến thỉnh, nàng cũng không hốt hoảng, khẽ nâng đuôi lông mày, khóe môi mang ý cười.
“Nguyên nương tử, trước cửa có người xưng là mã phu của quý phủ, tới đón ngài.”
“Biết rồi, những hương phấn và trang sức ta chọn, phiền các ngươi gói lại hết mang lên xe ngựa giúp ta.” Nguyên Chi ung dung đứng dậy, còn để lại tiền thưởng trên bàn trà.
Trên người nàng như phủ một tầng ánh sáng dịu mỏng manh, mơ hồ, tiểu nhị vừa đưa nàng đi vừa nhìn đến thất thần, “Vâng, vâng.”
Trạch viện Nguyên gia nằm ở trung tâm kinh thành nhưng không tính là phủ đệ lớn, nơi này không phải nhà tổ, nhị lão Nguyên gia vẫn sống ở huyện Thủ Nam.
Nhị lão từng lên kinh, nhưng tuổi tác đã cao, cuối cùng vẫn là quay về quê cũ.
Vì thế trong phủ ở kinh thành, chủ tử chỉ có chủ quân và chủ mẫu, cùng ba người con.
Phủ không lớn, nhưng cảnh quan yên tĩnh, mọi phòng ốc đều đầy đủ, ngoài chỗ ở còn có hai ba tiểu viện có thể dùng trồng hoa gây cảnh.
Nhưng mà những chỗ cảnh sắc tốt nhất đều do Nguyên Vanh chiếm trước, sắp đặt thành thư phòng và phòng tiếp khách với đồng liêu hoặc bằng hữu.
Đến lượt con cái, thật ra chỗ có thể dùng cũng không còn nhiều.
Nguyên Chi vì phải đi học nên nàng luôn ở riêng, nhưng từ sau khi Nguyên Nhu chào đời, nghĩ đến việc sớm muộn gì nàng cũng phải lấy chồng, mà Nguyên Nhu lại là con nhỏ nhất, chỗ ở không đủ, nên được sắp xếp ở viện của Nguyên Chi.
Đối với Nguyên Nhu mà nói, tỷ trưởng gần như là nửa mẫu thân.
Nguyên Chi trở về phủ đã là buổi trưa.
Bình thị đối với lời nàng nói với đệ đệ lúc ban ngày hơi có chút oán giận, nhưng vốn tính bà yếu đuối, không dám trách mắng, chỉ có thể dùng thái độ và vẻ mặt tủi thân ai oán để biểu lộ với Nguyên Chi.
“Đăng Thước Lâu mới ra loại phấn mới, ta có chọn mấy hộp phấn mùi hương tao nhã, chất phấn mịn màng cho người, a mẫu xem thử.”
Nguyên Chi xoa xoa tóc búi trên đầu Nguyên Nhu, giọng mềm đến cực điểm, “A Nhu cũng có.”
Bình thị tức mà không dám nói, từ khi Nguyên Chi trở về từ chùa Đông Lâm, người đã không giống trước kia nữa, lời nói sắc sảo, cử chỉ bình thản, ngay cả tên của phụ thân cũng dám nói thẳng.
Khí thế này, Bình thị không có, bà nghẹn rất lâu, không nhìn đến những thứ bày ra kia, chỉ nói: “Con, con hôm nay không nên đối xử với đệ đệ như vậy.”
Nguyên Chi: “Nguyên Tễ rồi cũng phải lớn lên, a mẫu là muốn người trong nhà dạy dỗ, hay muốn nhìn đệ đệ để tay người ngoài dạy?”
“Vậy, vậy cũng không cần nói nó như vậy.”
“A mẫu cũng nên trưởng thành đi.”
Nguyên Chi đối diện với sắc mặt hơi tái của Bình thị, nói: “Người không thể che chở nó cả đời, cũng không thể thay nó dọn sạch tất cả.”
“Mấy chuyện này chỉ là chút việc nhỏ không đáng kể, ánh sáng đom đóm không thể xua nổi bóng tối.”
“Không nói chuyện này nữa, a mẫu thật sự không nhìn xem hương phấn ta mua sao? Ta nghe nói mấy phụ nhân trong kinh gần đây đều dùng loại thêm bạch chỉ này, nói là có hiệu quả dưỡng nhan làm trắng.”
Bình thị theo bản năng đưa tay chạm lên mặt mình. Bà là người Thủ Nam, được trưởng bối đồng hương trong kinh làm mối mới gả cho Nguyên Vanh, tuy rằng xuất thân bình thường nhưng vẫn thay trượng phu lo liệu được mọi việc trong nhà, lại sinh được hai nữ một nam.
Bà lấy chồng sớm, nhiều năm trôi qua, nhan sắc đã phai tàn không còn như xưa.
Trượng phu đối với bà lạnh nhạt đã lâu, mấy năm rồi không cùng phòng, đứa con trai duy nhất lại không biết cố gắng, vậy nên trượng phu càng nhìn càng chán ghét bà.
Khi Nguyên Chi đặt một hộp hương phấn vào tay bà, Bình thị nói: “Tiền tiêu tháng này của con…… Đồ ở Đăng Thước Lâu đều đắt, chọn những thứ này chẳng phải tiêu hết rồi sao.”
Bà lấy túi tiền ra, đang muốn bù thêm cho nữ nhi.
Nguyên Chi đáp: “Ta chưa từng dùng tiền tiêu hàng tháng của Hoa gia, tay nghề thêu của ta không tệ, trước đây thêu tranh mẫu đơn bán cũng được không ít tiền.”
Nguyên Vanh là quan trong triều, bổng lộc không thấp, nuôi cả nhà vẫn dư dả, nhưng chi tiêu cũng nhiều, giấy bút mực nghiên không thể kém hơn đồng liêu, quần áo ra ngoài càng phải phù hợp thân phận văn thần của ông ta.
Người nhà cũng không thể để ông ta mất mặt nên Bình thị và mọi người trong nhà tuy không thể ăn mặc thật lộng lẫy xa hoa nhưng cũng coi như dạng trung đẳng.
Nhưng mà như vậy thì phần còn lại cũng chẳng bao nhiêu, lại còn phải nuôi hạ nhân. May là trong kinh còn có hai gian cửa hàng thuê người trông coi, có thể giảm bớt đôi phần chi phí.
Nguyên Chi sau khi trọng sinh trở về, ký ức dần dần quay lại, mới nhớ trên người mình còn một khoản tiền, phần lớn đều là bản thân nàng tích lại, chứ không tiêu của Nguyên Vanh.
Bình thị muốn nói rồi lại thôi, thời nay phong khí cũng không tính là quá cổ hủ, con cái giúp đỡ gia dụng là chuyện bình thường.
Huống chi Nguyên Chi đã lớn, có chủ kiến của riêng mình, bà vốn đã không quản được nàng, hiện tại lại càng cảm nhận rõ ràng hơn.
“Con và phụ thân con đến vương phủ, họ có nói gì không?”
Nguyên Chi vừa đổi dây buộc tóc trên búi tóc nhỏ của Nguyên Nhu, sắc mặt bình thản, nói: “Hôn sự không thành.”
Nàng biết Bình thị rất để tâm việc này, liền dịu giọng: “A mẫu về sau đừng nhắc tới chuyện này nữa.”
Bình thị lo lắng đến mức hiện rõ trên mặt: “Sao lại thành như vậy? Là bọn họ còn trách chuyện hôm đó con tới trễ phải không? Vậy phụ thân con……”
Dựa vào tính tình của Nguyên Vanh, làm sao có thể nuốt xuống cục tức này.
“Có phải bị người ta trách cứ không, rốt cuộc đã xảy chuyện gì?”
Bình thị là như vậy, luôn lấy chồng làm trời, chồng chết thì con trai là trụ cột, đối với con gái đôi khi chỉ lộ ra chút xíu quan tâm vụn vặt.
Bà ta vừa ngu dại vừa đáng thương, căn bản không biết người chồng ngoài mặt đạo mạo kia, hôm nay đang sung sướиɠ ở chốn nào.
“Có lẽ là có, nhưng bị ta ép xuống rồi.”
Nguyên Vanh tuy có ý trách nàng, nhưng không thắng nổi thái độ của Tuy An vương, càng khiến ông ta tức giận mà không biết trút vào đâu.
Nguyên Chi lại thản nhiên, nhắc đến hành trình hôm nay: “Đại lang quân Thương gia chưa từng ra tiếp khách. Như vậy thì hẹn ước trước kia cùng Tuy An vương không tính nữa. A phụ liền dẫn ta cáo từ.”
Bình thị kinh hãi: “Sao lại thành thế này?”
Đối với bà mà nói, chẳng khác gì trời sập xuống.
Nguyên Chi không nói gì, giúp Nguyên Nhu trang điểm xong, nghe Bình thị tự trách chuyện ngày đó ở chùa Đông Lâm không sắp xếp chu toàn, nàng chỉ lặng lẽ ngồi, suy nghĩ đến chuyện khác.
Chạng vạng, trong viện thắp lên mấy chiếc đèn, cỏ cây dưới bóng đêm núi sâu mơ hồ ẩn hiện.
Bình thị thu xếp cơm canh xong, hạ nhân ở cổng lớn cuối cùng cũng đợi được Nguyên Vanh trở về.
Cả nhà ngồi quanh bàn ăn. Sáng nay mới vừa bị giáo huấn, Nguyên Tễ trong bữa cơm không dám đối diện ai, đặc biệt là Nguyên Chi và a phụ.
Chỉ cúi đầu ăn cơm, trông vừa yếu đuối vừa vô dụng.
Nhưng Nguyên Vanh và Nguyên Chi đều không chú ý đến hắn nhiều, Nguyên Vanh từ bên ngoài trở về, có lẽ khí tức giận đã phát tiết gần hết, so với buổi sáng thì khí thế đã bớt lạnh lẽo.
Đối diện ông ta, Nguyên Chi nhìn không ra bất kỳ cảm xúc nào, như thể chỉ chuyên tâm thưởng thức món ăn trong bát mình.
Nếu không phải khứu giác nàng nhạy bén, thoang thoảng ngửi thấy mùi son phấn trên người Nguyên Vanh, thì nàng còn cho rằng vẻ thản nhiên ung dung, đường hoàng vô sự này đúng là chưa từng lui tới các phố phường tầm hoa vấn liễu.
“Chủ gia.” Bình thị có lẽ cũng nhận ra giờ phút này ông ta dễ nói chuyện hơn, liền thăm dò: “Hôm nay sang bên đó, họ có nói sau này hai nhà chúng ta tính thế nào không?”
Bà vẫn sợ hãi, chỉ dám nói “bên đó”, không dám trực tiếp nói là vương phủ.
Nguyên Vanh ngẩng đầu cười lạnh, liếc nhìn Nguyên Chi, nhưng lần này lại không châm biếm mỉa mai gì như mọi hôm.
“Tính cái gì chứ, chẳng qua là Tuy An vương phủ tự mình tính thôi.”
Nguyên Vanh đột nhiên nói tiếp: “Nhưng mà, chuyện này chưa chắc không thể chuyển biến.”
Lời vừa thốt ra, nữ lang đang thản nhiên gẩy hạt cơm trong bát cũng chậm rãi dừng đũa.
Nàng ngẩng mắt nhìn về phía đôi mắt tràn đầy xảo trá và đắc ý của phụ thân.
Nguyên Vanh gần như đắc thắng mà nói: “Ta đã đi tìm bằng hữu, mời người đó đi thuyết phục Tuy An vương rồi. Đại khái là biết bên kia không đứng lý, chuyện hôn sự vốn do Tuy An vương mở lời trước, giữa chừng lại đổi ý, vốn dĩ đã thiếu lý với chúng ta.”
“Bên đó truyền lời lại, nói muốn cùng ta thương lượng, oan gia nên giải không nên kết, càng không thể để đồng liêu trong triều mất hòa khí. Cho nên……”
“Hôn sự, vẫn tiếp tục.”
Trên bàn, ngoài Nguyên Vanh ra, mọi người đều im lặng, chỉ biểu hiện rõ sự kinh ngạc.
Bình thị liếc sang Nguyên Chi, vì lo lắng mà lộ vẻ bấn loạn: “Nhưng… không phải nói vị Thương Đại lang kia không muốn sao.”
Nguyên Vanh tựa hồ không để vào mắt, xua tay: “Chuyện đó không quan trọng.”
“Quan trọng là đại nương nghĩ thế nào, cũng đừng để ta thất vọng.”
Ánh mắt ông ta dừng trên người Nguyên Chi, khí thế áp bách rõ ràng.
Nguyên Chi vốn không định ăn nữa, đặt đũa xuống, bình thản đối diện phụ thân: “Không biết chuyện hôn sự này cụ thể sẽ được sắp xếp thế nào?”
Nguyên Vanh như bị chạm trúng chỗ đau, sắc mặt cứng lại đôi chút, nói: “Ngươi chỉ cần đồng ý và tham dự, những chuyện khác không cần để ý. Đến lúc đó theo ta đến vương phủ một chuyến.”
Nguyên Chi đã đến tuổi, nàng sớm đã là thiếu nữ cài trâm, chỉ cần cha mẹ còn thì không thể tránh khỏi hôn sự đã được an bài.
Nguyên Vanh đã quyết định phải gả nàng đi, trái ý ông ta thì khó mà làm.
“Đến lúc đó sửa soạn cho đẹp. Nếu tiền tiêu hàng tháng không đủ thì đến tìm a mẫu ngươi mà xin thêm. Tới cửa làm khách, không thể nhạt nhẽo giống như hôm nay được.”
Hôm nay ở vương phủ, biểu hiện của Nguyên Chi khiến Nguyên Vanh không hài lòng, nàng không tranh không cãi, chỉ yên lặng ngồi đó, dường như không có nửa phần chủ động.
Ông ta mong nàng lần sau biết ứng biến hơn, ít nhất đừng như một khúc gỗ, thật uổng cho dung mạo của nàng.
Trời vừa tối, so với Nguyên gia trầm lặng, Tuy An vương phủ lại sáng đèn rực rỡ.
Đèn đuốc sáng trưng, hành lang khúc khuỷu sâu hút, nhà cửa rộng lớn nối tiếp không dứt. Là hoàng thân tông thất, tài lực của Tuy An vương phủ thuộc hàng bậc nhất trong kinh thành, gia thế hiển hách, người hầu kẻ hạ hơn trăm.
Từ cửa lớn vào chính viện, còn chưa tới nội đường đã nghe tiếng cười nói rộn rã.
Thương Thảo An vừa mới xuất hiện, liền bị người tinh mắt nhìn thấy, lên tiếng gọi: “Đại huynh trở về rồi!”
Giọng này là của tiểu nữ nhi của vương phi.
Mọi người đều quay đầu nhìn. Trong nội đường, ngoài phu phụ Tuy An vương còn có bảy đứa con và hai thê thϊếp.
Bốn nam ba nữ, mỗi người một vẻ, cùng hướng mắt về phía Thương Thảo An.
“Con về rồi à, bữa tối qua rồi, con đã ăn gì chưa?” Vương phi hỏi, “Có cần bảo nhà bếp chuẩn bị lại cho con không?”
“Không cần.” Thương Thảo An nói, “Ta đã ăn bên ngoài, không phiền vương phi.”
“Đứa nhỏ này, đều là người trong nhà mà còn khách khí như vậy.” Vương phi cười, cũng không ép thêm.
Tuy An vương hỏi thẳng: “Đã đi đâu?”
Ban ngày hắn đi ra ngoài, đến tận lúc đèn lên mới trở về, tất nhiên ông phải hỏi.
Cả phòng đều nhìn về phía hắn. Luận về tuổi, Thương Thảo An là trưởng tử, nhưng thân phận lại đặc biệt, hơn hai mươi năm trước đã được đưa đi làm con thừa tự cho người khác. Vị trí của hắn trong nhà vừa trọng yếu lại vừa khó nói rõ.
Cùng những huynh đệ tỷ muội kia, với hắn mà nói thì hắn hoàn toàn không có chút tình cảm nào đáng nhắc đến, có thể nói là xa lạ.
Thế nhưng, bao năm sống bên ngoài, xét về thông minh tài trí, về tiền đồ hiện tại, hắn lại là người mà bất kỳ ai trong vương phủ cũng không thể so được.
Nói đến Tuy An vương làm quan trong triều, ông ta xem như là số ít tông thân có quyền lên tiếng trong hàng thần tử. Không ngờ Thương Thảo An còn giỏi hơn thầy, tuổi còn trẻ đã thi đậu công danh.
Hơn nữa còn làm việc cùng cấp với Tuy An vương trong triều, lại càng được trọng dụng.
Điều này khiến tình cảnh của những đứa con khác trong vương phủ trở nên vô cùng khó xử.
Thương Thảo An đáp: “Ban sai.”
Đối mặt câu hỏi của Tuy An vương, hắn chỉ trả lời vỏn vẹn hai chữ.
“Nếu không có việc gì, ta về viện trước, mọi người nghỉ sớm đi.” Sắc mặt Tuy An vương hơi cứng lại, Thương Thảo An cũng không để tâm quá nhiều, càng không muốn ứng phó thêm, chỉ đơn giản nói một câu rồi ung dung rời đi trước bao ánh nhìn.
Thương Thảo An vừa đi, không khí trong nội đường lập tức thay đổi.
Tuy An vương rõ ràng chẳng còn tâm tình hưởng cảnh quây quần vui vẻ nữa, nhóm thê thϊếp cũng bắt đầu đưa ánh mắt ra hiệu, lần lượt dẫn con mình lánh đi.
Trong phòng dần chỉ còn lại phu thê Tuy An vương.
Trầm mặc một lúc, trong không khí cứng ngắc, Tuy An vương hừ lạnh: “Ta vốn định đợi nó về rồi cùng nó bàn chuyện Nguyên gia, nhưng nàng nhìn xem, đây là cái thái độ gì.”
Vương phi nói: “Vương gia đừng trách, trước nay tính tình nó đều như vậy mà.”
“Hối hận lúc trước không nên gửi nó cho người khác.”
Tuy An vương lắc đầu thở dài, rồi nói tiếp: “Nếu nó không chịu cùng ta thương lượng, vậy ta đành tự mình quyết định thôi.”
“Hôn sự với Nguyên gia, vẫn phải kết.”