Chương 3: Nhìn thấy

Rời khỏi vương phủ, lên xe ngựa, Nguyên Chi và Nguyên Vanh im lặng đối diện nhau.

So với khí thế hùng hồn ở Nguyên gia, lúc này Nguyên Vanh hiếm khi thất thế, sắc mặt phức tạp trầm ngâm, không hiểu vì sao Tuy An vương nửa đường lại bội ước.

“Không thể nào, chẳng lẽ hắn không sợ ta đến trước thánh thượng dâng tấu hạch sách hắn một bản sao?”

Nguyên Vanh lẩm bẩm: “Rốt cuộc xảy ra vấn đề ở đâu?”

Ông ta bỗng quay đầu nhìn Nguyên Chi, ánh mắt sắc như đuốc: “Chẳng lẽ hắn đã từng gặp ngươi? Hay giữa hai người các ngươi có điều gì.”

Mặc cho Nguyên Vanh đoán tới đoán lui, càng lúc càng đến gần chân tướng, Nguyên Chi vẫn như không liên quan đến mình, sắc mặt bình thản.

Đợi đến khi ông ta dừng lại, Nguyên Chi mới nói: “A phụ chẳng lẽ bị Tuy An vương làm cho tức phát điên rồi hay sao mà nói được mấy lời mê sảng này?”

“Trước nay chưa từng quen chứ đừng nói là từng gặp?”

Nguyên Vanh biết bản thân đã đoán sai. Nguyên Chi từ nhỏ lớn lên trong khuôn viện, kiến thức không rộng, còn chưa đến tuổi lập gia thất, sao có thể tiếp xúc với lang quân bên ngoài, nếu có thì cũng không thể giấu được tai mắt người lớn, lại càng không thể giấu ông ta chuyện quen biết với trưởng tử nhà Tuy An vương.

Vì vậy, Nguyên Chi căn bản không có khả năng gặp Thương Thảo An trước.

Nếu hai bên không quen biết, vậy có thể thấy, đối phương cự tuyệt hôn sự này không phải vì không hài lòng Nguyên Chi, mà là không muốn dính dáng đến toàn bộ Nguyên gia.

Nguyên Vanh quan sát trưởng nữ đang cùng ông ta ngồi trong xe, không khỏi tự nói:

“Nếu hắn từng gặp ngươi, vậy hẳn không nên từ chối mối hôn sự này mới phải.”

Dù trong xe ánh sáng mơ hồ, dung mạo Nguyên Chi vẫn tính là kinh diễm.

Đôi mắt nàng vốn nhu hòa, lúc này lại trở nên thanh lạnh như sương, trong tiết xuân se lạnh, cô độc như ánh dao tuyết.

Một nữ lang như vậy, bất luận nam tử nào cũng sẽ vì nàng mà động lòng.

Nguyên Chi chỉ nhàn nhạt hỏi: “A phụ còn chưa hết hy vọng sao?”

Nguyên Vanh không lập tức đáp lại, ngẫm nghĩ một lát rồi tính toán nói: “Vốn dĩ là Tuy An vương tự mình hẹn ước, mà nay lại bội ước, ta sao có thể dễ dàng bỏ qua như vậy?”

Dù gì ông ta cũng là trung thư thị lang, không phải đôi ba câu là có thể đuổi đi được.

Hôm nay Nguyên Chi đi cùng Nguyên Vanh đến cửa là để xác định thái độ của Thương Thảo An. Hắn thật sự không muốn cưới nàng thêm một lần nữa, mà Nguyên Chi cũng giống hắn, không muốn tiếp tục gả cho hắn nữa.

Thương Thảo An hẳn là không biết nàng cũng đã trọng sinh, vẫn cho rằng nàng như đời trước, thuận theo sự sắp đặt trong nhà mà gả vào vương phủ, nên mới có thái độ cự tuyệt như vậy.

Vừa hay Nguyên Chi không cần lo lắng đối phương vì áp lực mà thay đổi chủ ý.

Mối hôn sự này, nhất định phải không thành.

Lại nói, nhờ thái độ Thương Thảo An hôm nay, vừa hay khiến Nguyên Vanh tức giận, Nguyên Chi cũng không ngại thêm dầu vào lửa: “Chuyện hôm nay, đúng là làm giảm thể diện của a phụ.”

“Có lẽ trong mắt người ta, Nguyên gia vốn chỉ có chừng ấy phân lượng mà thôi.”

Sắc mặt Nguyên Vanh lập tức thay đổi, nói: “Chuyện này tuyệt đối không thể cứ thế bỏ qua. Dù hắn là vương tử hoàng tôn thì cũng phải cho ta một lời giải thích.”

Nguyên Chi không biết Nguyên Vanh định làm thế nào, nhưng chỉ cần ông ta chịu đi gây phiền phức cho vương phủ thì đã là chuyện tốt.

Oán hận càng sâu, nàng và Thương Thảo An lại càng không có khả năng kết thành.

Xe ngựa dừng lại ở trung tâm Ngự phố, bên cạnh chính là Đãi Hiền phường, phố xá trước sau đều náo nhiệt. Nguyên Vanh chỉnh lại góc áo chuẩn bị xuống xe.

Nguyên Chi hỏi: “A phụ đi đâu vậy?”

Nguyên Vanh nói: “Nữ nhi như ngươi còn muốn quản vi phụ?”

“Ta đi kết giao, thương nghị xem nên xử lý việc này thế nào, ngươi về trước đi, đến chiều ta mới về nhà.”

Nguyên Vanh xuống xe, lúc này ông ta mang dáng vẻ của một phụ thân, phân phó mã phu: “Đưa Đại nương tử về nhà.”

Nguyên Chi đẩy cửa sổ xe ra, nhìn bóng dáng Nguyên Vanh xa dần, người tựa vào thành xe, sắc mặt lạnh nhạt như một tảng đá cổ đã nhuốm bụi nhiều năm.

“Dừng xe.”

Mã phu kinh ngạc quay đầu.

Bên trong xe, khí thế nữ tử lãnh đạm, so với chủ mẫu đương gia còn sắc bén hơn: “Ta có đồ làm rơi ở trước cổng vương phủ, ngươi quay lại đó một chuyến.”

“Nhưng chủ quân đã phân phó……”

Nguyên Chi chỉ liếc mắt một cái, mã phu lập tức run lên, “Ta sẽ chờ ở cửa hàng son phấn Duyên Khánh phường, còn không mau đi?”

“Vâng.”

Chờ Nguyên Chi xuống xe xong, mã phu liền xoay đầu xe, chạy về hướng Tuy An vương phủ.

Tại trạm dịch nằm ở ngã tư trung tâm Ngự phố, tiểu nhị đang lớn tiếng chào mời khách. Vừa thấy có người bước đến liền vội vàng ra đón, lời còn chưa kịp nói hết đã bị động tác đưa tiền của đối phương chặn lại.

“Một cỗ kiệu, đưa ta đến hẻm Cầm Đài, càng nhanh càng tốt.”

Túi tiền mở ra, từng đồng bạc bên trong phảng phất như cũng mang theo hương thơm. Đôi tay ngọc thon dài, không vương chút bụi trần, lại toát ra vẻ quý khí trời sinh.

Kiệu bắt đầu chuyển bánh. Ngồi bên trong, Nguyên Chi dần dần bình tĩnh lại, tâm tình cũng lắng xuống không ít.

Nàng biết rất rõ, hôm nay Nguyên Vanh tuyệt đối không phải đi “kết giao”. Ông ta chỉ viện cớ đi gặp người khác.

Cái gọi là “kết giao” này, đời trước Nguyên Vanh thường dùng để lừa mẫu thân Bình thị, miệng nói đi gặp bằng hữu, thật ra là đến một ngôi nhà khác để tư thông với nữ nhân khác.

Nguyên Vanh đời trước bảo vệ nữ nhân ấy rất kín, đến ngay cả Nguyên Chi cũng không tra được nàng ta là ai. Chỉ biết được có một hộ ở hẻm Cầm Đài, nhưng khi Nguyên Chi phái người tìm đến thì đối phương đã dọn đi.

Bình thị biết trượng phu thay lòng đổi dạ, ở ngoài nuôi phụ nhân khác, hơn nữa còn mang nàng ta xuất hiện trước bạn bè thân thích, bị cả một đám người giấu giếm, cuối cùng tức đến phát bệnh, buông tay rời khỏi trần thế.

Đệ đệ Nguyên Tễ hiếm khi cứng rắn một lần, chạy đến tìm phụ thân đòi một lời giải thích, lại bị đánh đến thương tích đầy mình. Đêm đó trời đông rét mướt, nghe nói là do trượt chân mà ngã xuống nước.

Từ đó về sau, không chỉ thân thể mà ngay cả đầu óc cũng hỏng, thần trí không còn, biến thành tên ngốc.

Nguyên Nhu hầu hạ bên cạnh Bình thị, vừa phải chăm mẫu thân, vừa phải trông nom huynh trưởng, so với các quý nữ đã cập kê có bạn bè hằng ngày dự tiệc thưởng hoa thì nàng lại không một ai kết giao, thậm chí suýt nữa bị người ta khinh nhục.

Nguyên Chi làm trưởng tỷ lại gả vào vương phủ, cùng Thương Thảo An ngoài mặt hòa thuận, thực tế lạnh nhạt, nhiều năm không con, bên ngoài còn truyền rằng có một tiểu hài tử gọi nàng là “a mẫu”. Bản thân đã chống đỡ không nổi, lại còn phải lo cho cả mẫu thân và muội đệ trong nhà, cuối cùng kiệt quệ mà chết.

Còn Nguyên Vanh thì sao?

Không bao lâu sau đó, ông ta dọn ra khỏi nhà, từ đó không trở về nữa.

Kẻ gây ra tất cả bi kịch hôm nay, Nguyên Chi cảm thấy ông ta đáng chết hơn bất cứ ai.

Cỗ kiệu dừng lại, kiệu phu nói: “Nữ lang, đã đến hẻm Cầm Đài.”

Ngoài cổng lớn Tuy An vương phủ.

Mã phu đánh xe tới, nhảy xuống, rồi vòng qua hai pho tượng sư tử đá trấn trạch trước cổng. Đúng lúc này, đại môn mở ra, hai bóng người từ trong bước ra.

Tùy tùng dắt ngựa đến, một người trong đó lên ngựa, liếc mắt nhìn, vừa thấy mã phu, lại nhìn xe ngựa dừng bên sư đá có vẻ quen thuộc, hình như là xe Nguyên phủ thường dùng.

Tùy tùng áo xanh phát hiện ánh mắt của chủ nhân, lập tức bước tới gọi người đến trước mặt: “Ngươi là ai? Dừng xe trước vương phủ chúng ta làm gì?”

Mã phu vì chứng minh trong sạch, cung kính đáp: “Đại nhân hiểu lầm rồi, tiểu nhân không phải kẻ xấu, tiểu nhân là hạ nhân của Nguyên gia.”

“Nguyên gia?” Tùy tùng áo xanh hỏi: “Chủ quân nhà ngươi không phải đã rời đi rồi sao, vì sao còn phái ngươi trở lại?”

“Không, không phải chủ quân, mà là nữ lang nhà ta.”

Mã phu vừa dứt lời, Chẩm Qua theo bản năng nhìn về phía đại lang quân, thấy hắn trầm mặc không nói, liền thay hắn hỏi: “Đại nương tử nhà ngươi có việc gì?”

Đại lang quân đã cự tuyệt hôn sự này, lúc này Đại nương tử Nguyên gia lại phái người đến, không khỏi khiến người ta không nghĩ là nàng muốn gây khó.

“Nữ lang đánh rơi đồ, kêu tiểu nhân quay lại tìm xem.”

Trong lòng Chẩm Qua buông lỏng, tựa hồ thở phào: “Vậy đã tìm được chưa?”

Mã phu: “Tiểu nhân vừa tới.”

Ngựa dưới thân hừ một tiếng, dậm móng tỏ vẻ không kiên nhẫn. Lang quân ngồi vững trên lưng ngựa bắt đầu siết chặt dây cương.

Chẩm Qua thấy thế liền biết đại lang quân sắp đi, lập tức xoay người lên ngựa, cũng không quên dặn mã phu Nguyên gia: “Tìm cho tốt thứ nữ lang nhà ngươi làm mất, đừng để rơi nữa, cũng đừng —”

Theo tiếng vó ngựa xa dần, bóng dáng hai chủ tớ cũng dần biến mất, âm thanh kéo dài rồi nhỏ lại.

Nhưng mã phu vẫn nghe rõ câu sau của Chẩm Qua —— đừng lại đến vương phủ nữa.

“Đại lang quân.”

Chẩm Qua thúc ngựa theo sau, hai người xuất hiện giữa đường phố đông đúc.

Con đường dần mở rộng, kẻ qua người lại tấp nập, từ dân nghèo đến nhà giàu sang, ai cũng đang hòa trong cảnh náo nhiệt chợ phiên.

Chủ tớ dần thả chậm tốc độ phi ngựa, tiếng huyên náo bên tai không hề ảnh hưởng đến lời trò chuyện.

Chẩm Qua nói: “Lang quân đã cự tuyệt hảo ý của Nguyên gia, thế mà Đại nương tử nhà họ còn phái người quay lại tìm đồ, sợ rằng ‘ý của Tuý Ông không phải ở rượu’, mà là muốn lang quân để ý đến nàng.”

Trong đôi mắt đen tuyền của Thương Thảo An có ý cười như trêu đùa: “Vậy thì sao.”

Hắn nói: “Cho dù như thế cũng vô ích, đáng tiếc, không thể như nàng mong muốn rồi.”

Đời trước Nguyên Chi là quân cờ tiên phong mà Nguyên Vanh đưa lên, là đóa hoa đứng giữa phong ba trên bàn cờ, chịu gió sương mà vẫn cắn răng đứng thẳng.

Đời này nàng vẫn nhu thuận như thế. Nguyên Vanh bảo nàng đến vương phủ bồi tội, nàng liền đến, đủ để thấy nàng vẫn giống như kiếp trước.

Không trọng sinh, không thay đổi, nàng vẫn là nàng.

Tiếng vó ngựa đi qua phố lớn ngõ nhỏ, người qua lại thưa dần. Chẩm Qua hộ vệ bên cạnh, ánh mắt bất chợt dừng lại, hạ giọng: “Đại lang quân, nhìn kìa, hình như là Đại nương tử Nguyên gia.”

“Đó là hẻm Cầm Đài, nơi vốn tụ tập những người bán mình bán nghệ, sao nàng lại xuất hiện ở đó…?”

Trong con hẻm sâu, có một chiếc kiệu nhỏ đơn sơ.

Hai bên là những cánh cửa hậu nhà dân, người qua lại không nhiều. Ngoài nương tử Nguyên gia từ trong đi ra, chỉ có hai kiệu phu đứng đợi cạnh kiệu.

Trên tường bò đầy dây leo xanh, làm nổi bật bóng dáng độc lập giữa không gian.

Giữa sự náo động mà giữ được vẻ yên tĩnh, tựa như một bức họa.

Đôi mắt đen nhánh của hắn hơi trầm xuống, mày nhíu lại, như không muốn để bản thân bị hấp dẫn vào một lần nữa, chợt siết chặt lưng ngựa: “Đi.”

Chẩm Qua lúc này mới kịp phản ứng, kinh ngạc hít nhẹ: “Lang quân.” Sợ bị tụt lại, hắn ta không còn chú ý đến trong ngõ rốt cuộc xảy ra chuyện gì, vội vàng giục ngựa đuổi theo.

Đời này kiếp này, đã có cơ hội trọng sinh, tuyệt đối không thể bước lên vết xe đổ năm xưa lần nữa.

Vốn dĩ không nên quen biết Nguyên Chi.

Vốn dĩ không nên cùng Nguyên Chi thành thân.

Hai người vốn không xứng đôi, mỗi người đi một đường, không quấy nhiễu nhau mới là tốt nhất.

Ở hẻm Cầm Đài, cách con đường xa xa truyền đến tiếng vó ngựa, nhưng nơi này dường như hoàn toàn không nghe thấy.

Đứng dưới bức tường phía sau một cánh cửa, xuyên qua tiếng oanh oanh yến yến trong phòng, nàng nghe rõ thanh âm Nguyên Vanh đáp lại, xác định nơi này chính là nơi ông ta thường tới hưởng lạc, liền khẽ cười.

Thế gian này cái gì gọi là chân tình?

Chân tình chẳng qua là một màn diễn, là quỷ khoác tiếng người, vậy mà vẫn có kẻ tin là thật.