Chiếc chén men gốm viền vàng rơi xuống đất, vang lên một tiếng toang, nước trà văng tung tóe, mảnh men vỡ nát.
Sắc mặt Nguyên Vanh xanh mét, giọng điệu khó chịu, chỉ vào Nguyên Chi đang đứng trong nhà chính cùng bóng người né tránh phía sau nàng mà giận dữ quát: “Ngươi còn không mau đến vương phủ nhận tội? Sợ không dám đi sao?”
“Nhìn cho rõ thứ ngươi nuôi phía sau kìa, người ta cưới vợ thì cưới vợ hiền, ta lại cưới phải một ả phế vật, sinh ra một đống nghiệt chủng!”
Được Nguyên Chi che chắn phía sau là đứa con trai duy nhất của Nguyên gia năm nay mới mười ba tuổi, khuôn mặt hoảng sợ tái nhợt.
Là Nguyên Tễ.
Dưới sự quở trách, đánh mắng và khắt khe nhiều năm của Nguyên Vanh, tính cách hắn trở nên vô cùng rụt rè.
Mẫu thân và tỷ tỷ cũng chỉ có thể run rẩy nép sau lưng nhau, như chim sợ cành cong.
Chủ mẫu Nguyên gia, Bình Mỹ Quân, bị trượng phu chán ghét, chịu nhục nhã đã thành chuyện thường, đứng ở góc trong, lặng lẽ rơi lệ, bên cạnh ôm một tiểu nữ tám tuổi.
Cộng thêm Nguyên Chi nữa, Nguyên gia có hai con gái một con trai.
Gia thế như vậy vốn nên đông con đông phúc, gia đình hưng thịnh, nhưng vì chuyện chùa Đông Lâm xem mệnh cho Nguyên Chi không như mong muốn, mà nhà này càng như nước với lửa.
Ba ngày sau khi từ chùa về, Nguyên Chi liền cáo bệnh, đóng cửa không ra khỏi phòng, khiến Nguyên Vanh đã sớm muốn kết thân với Vương phủ lần nữa càng thêm nhịn không nổi.
Đến hôm nay mượn cớ dạy dỗ Nguyên Tễ, ông ta bắt đầu đánh chửi đứa con trai này, thậm chí muốn dùng gia pháp. Muội muội Nguyên Nhu chạy đi báo tin cầu cứu, lúc này mới kinh động đến trưởng nữ.
“Vi phụ vốn tưởng ngươi là người biết điều.”
“Em trai ngươi là kẻ nhát gan, đời này đừng mong nó gánh vác việc hưng gia, làm rạng rỡ tông môn,” Nguyên Vanh lạnh lùng nhìn Nguyên Chi: “Chẳng lẽ ngay cả ngươi cũng muốn làm kẻ làm bại hoại thanh danh gia tộc, trở thành loại nữ nhi bất hiếu bất đễ(*) sao?”
(*): không hiếu kính cha me, không hoà thuận với chị em trong nhà
Đến lúc này, Nguyên Chi đã hiểu rõ tâm tư của Nguyên Vanh.
“Nói tới nói lui, phụ thân vẫn không dứt được ý muốn gả ta vào vương phủ để dựa vào cành cao.”
“Nuôi ngươi nhiều năm như vậy, ngươi cũng nên gánh một phần trách nhiệm cho nhà này đi.”
Nguyên Vanh nói: “Em trai ngươi văn tài dốt nát, biết đợi đến bao giờ mới thành tài? Hiện giờ nó, ta trông cậy không nổi. Em gái ngươi tuổi còn chưa đến lúc thích hợp, nếu không ta cũng đổi thành nó rồi.”
Lời uy hϊếp trắng trợn này làm Nguyên Chi nhớ đến trước kia.
Khi đó Nguyên Vanh cũng từng dùng mẫu thân và huynh muội để ép nàng thỏa hiệp như vậy.
Đời trước, Nguyên Chi là một người rất hiểu chuyện. Chuyện gì cần đứng ra gánh vác, nàng đều dốc lòng đáp ứng theo những gì Nguyên Vanh sắp đặt, chỉ mong có thể bảo vệ được mọi người.
Thế nhưng bây giờ, chính ông ta mới là nguồn gốc của mọi tai họa. Dù nàng không nghe theo đi nữa, ở kiếp này, Nguyên Chi vẫn có thể dùng một cách khác để bảo vệ những người nàng muốn bảo vệ.
Vậy thì, hà tất gì phải gượng ép thỏa hiệp?
Nguyên Chi nói: “Ta chỉ đến bái tạ, còn về phía vương phủ sẽ nghĩ như thế nào, ta không đảm bảo được.”
Nguyên Vanh muốn chính là câu này của nàng, sắc mặt lập tức hòa hoãn: “Chuyện này ngươi không cần lo, chỉ cần theo ta đến đó là được.”
Nguyên Vanh vuốt râu, “Vốn dĩ hai nhà đã bàn bạc xong hỉ sự, Tuy An vương sao có thể không giữ lời. Nếu thật như vậy, ta nhất định sẽ tấu một bản dâng lên triều đình.”
Ông ta nói năng đĩnh đạc, như thể mọi chuyện đã nằm trong tính toán.
Nguyên Chi nhìn dáng vẻ tiếu lý tàng đao(*) của ông ta, không nói gì. Nguyên Vanh lại bảo nàng: “Còn không mau đi chuẩn bị đi, hôm nay phải đi luôn.”
(*): mặt cười mà trong lòng giấu dao
Nói rồi ông ta còn liếc sang người phụ nhân đang nép trong góc, phất tay đầy phiền chán rồi cất bước rời đi.
Nguyên Vanh đi rồi, trong nhà chính chỉ còn Bình thị cùng ba huynh muội.
Nguyên Chi tránh sang một bên, để lộ Nguyên Tễ phía sau. Nàng quay đầu, từ tốn nhìn từng người một.
Mẫu thân Bình thị ở Nguyên gia trước nay không có tiếng nói, coi chồng là trời, bị mắng chửi thì chỉ biết quỳ lạy. Giờ phút này vẫn giống từng ngày, từng khắc của nhiều năm trước.
Ai oán, run rẩy, khóc nức nở.
Chưa từng một lần đứng lên lớn tiếng phản bác Nguyên Vanh.
Nguyên Tễ chạm phải ánh mắt của trưởng tỷ, bỗng thấy ánh nhìn ấy lạnh như dao, khiến lòng hắn lạnh buốt, “A… a tỷ?”
Nguyên Chi nói: “Ngươi đều nghe rõ lời a phụ rồi chứ?”
Ngày xưa mỗi khi phụ thân làm khó, tỷ tỷ cứu giúp, luôn dịu dàng an ủi hắn. Nhưng hôm nay giọng điệu lại không giống trước.
Nguyên Tễ sững lại, luống cuống đáp: “Vâng… vâng… đệ sẽ sửa… đệ sẽ…”
Nguyên Chi hỏi: “Trong lòng ngươi không thấy hổ thẹn sao?”
Sắc mặt Nguyên Tễ lập tức trắng bệch, sững sờ nhìn nàng.
Bình thị cũng ngừng khóc, ngay cả Nguyên Nhu cũng không chớp mắt nhìn chằm chằm tỷ tỷ mình.
Nguyên Chi nói: “Từ trước mỗi lần a phụ đánh mắng ngươi, đều là a mẫu, là ta thay ngươi gánh. Nguyên Vanh tuy là kẻ thất tín bội nghĩa, nhưng những lời ông ta nói không phải là không có đạo lý. Nguyên Tễ, ngươi còn định trốn sau lưng mẫu thân và tỷ muội đến bao giờ? Nếu muốn làm nam tử hán đứng vững giữa trời đất thì phải tỉnh táo lại, làm cho mọi người coi trọng ngươi.”
“Đừng lại gọi Nguyên Nhu đi cầu cứu thay ngươi, không ai có thể bảo vệ ngươi cả đời.”
Điều khiến người ta kinh ngạc nhất là lần này, Nguyên Chi thẳng thắn gọi thẳng tên phụ thân.
Khϊếp sợ trước lá gan của nàng, Nguyên Tễ thất sắc nhìn nàng, bị kích đến mức môi run rẩy, lại không đáp được một lời. Nguyên Chi cũng không để ý Bình thị định nói gì, chặn đứng ý muốn mở miệng biện hộ cho con của bà: “Ta đi thu dọn.”
Tuy An vương phủ.
Trong thư phòng, mùi mực từ quyển sách tản ra, nước trà bốc hơi nóng. Bóng người đứng trước kệ sách, đối với lời bẩm báo của tùy tùng dường như hoàn toàn không để vào tai.
“Không gặp.”
“Nếu lại nhắc đến chuyện hôn sự, liền nói ta đã ra ngoài tiếp khách.”
“Người Nguyên phủ đến, đều không gặp.”
Giọng nói lạnh lùng rơi xuống, tùy tùng áo xanh liền cung kính lui ra, đi làm theo lệnh.
Tại tiền thính tiếp khách, tiếng cười lập tức lặng xuống. Tuy An vương không hề nổi giận, thần sắc bình thản, rõ ràng đã sớm biết sẽ có kết quả này. Chỉ khẽ xoay chung trà trong tay, giả vờ không biết, chờ xem phản ứng của Nguyên Vanh.
Trung thư thị lang Nguyên Vanh vừa rồi còn tươi cười, nay sắc mặt đã trầm xuống, lạnh lẽo: “Đại lang quân đây là có ý gì? Vương gia, chẳng lẽ đây cũng là ý của ngài?”
Nguyên Chi nhàn nhạt nhìn cảnh trước mắt, tựa như sớm đã biết sẽ như vậy. Nếu đời trước trượng phu cũng trọng sinh thì đời này có cơ hội sống lại, hắn tất nhiên sẽ không đi lại con đường cũ.
Thương Thảo An bình ổn rồi sẽ cưới người mình yêu, không phải nàng.
Hôm nay nàng dám bình tĩnh theo Nguyên Vanh đến cửa, cũng bởi nguyên nhân này.
Tuy An vương đặt chung trà xuống, ôn hòa khuyên giải: “Không, Anh Hoa, nghe bổn vương giải thích đã.”
“Nó ấy à, ngươi hẳn là biết rõ, nó mới được đón về vương phủ, tính khí cao ngạo, đối với chúng ta còn mang oán. Ta vốn cho rằng vì là trưởng tử của bổn vương, trước kia bất đắc dĩ mới cho nó xuất tông quá kế(**), là ta làm phụ thân đã bạc đãi nó.”
“Hiện giờ nó đã trở về, ta nên bù đắp cho nó, chọn cho nó một mối lương duyên tốt, một vị hiền thê.”
(**): ra khỏi dòng chính chuyển sang làm con nối dõi cho một chi khác
Nguyên Vanh cười lạnh: “Ý của vương gia là, nữ nhi nhà ta không hiền đức?”
“Không không…” Tuy An vương nói, “Anh Hoa chớ hiểu lầm. Không phải nữ nhi nhà ngươi không tốt, mà là trưởng tử nhà ta tính tình cương liệt, gần đây ta mới hiểu được nó một chút. Với cái tính nết của nó, thật sự không thích hợp với Đại nương tử nhà ngươi. Ta chỉ sợ nữ nhi của ngươi sẽ bị tổn thương thôi a.”
Ông ta híp mắt nhìn Nguyên Chi, mang theo vài phần tiếc nuối.
Nữ lang trước mắt dù bị nhắc đến giữa chốn đông người vẫn mặt không đổi sắc, định lực như vậy thật hiếm có.
Đáng tiếc.
Nhìn qua, Nguyên Vanh quả thật nuôi được một nữ nhi không tồi, chỉ là ý của Thương Thảo An bên kia…
Tuy An vương nghĩ đến mấy ngày trước, từ chùa Đông Lâm trở về, cả người hắn đã nhiều thêm vài phần khí thế của trưởng tử. Hắn phong thái hiên ngang, vì xa nhà nhiều năm mà sớm đã đánh mất thời điểm tốt nhất để được dạy dỗ, nay đã không phải là một đứa trẻ có thể tùy ý bài bố mà là một lang quân trưởng thành, có chủ kiến và khí thế cương nghị.
“Nguyên gia không nên kết thân,” lời của trưởng tử tựa như tiếng chuông cảnh tỉnh vang bên tai ông, “Trung thư thị lang Nguyên Vanh, trước mắt tuy có vẻ phong quang, nhưng trong tối lại có thói kết đảng, đã có liên hệ với kẻ lòng dạ bất chính. Vì an nguy tộc ta, phụ thân nên suy xét thật kỹ mối hôn sự này.”
Tuy An vương nghe vậy thì kinh hãi: “Ngươi làm sao biết được chuyện này?”
Trưởng tử đáp: “Ta tự có cách của ta, phụ thân chỉ cần biết rằng lời ta không phải vô căn cứ. Nếu không tin, vậy thì thôi.”
Kết đảng là trọng tội, đủ để bị xét nhà. Cho dù lời của hắn được nói ra nhẹ như gió, Tuy An vương cũng không dám xem thường. Đứa con trai này, tâm kế sâu xa. Năm đó khi cho hắn sang chi khác, Tuy An vương liền hối hận. Con cái sau này của ông ta không ai có thể so với Thương Thảo An. Vì thế sau khi người nuôi dạy hắn qua đời, ông ta mới nghĩ cách đưa người đón về, một lần nữa nhận tổ quy tông.
Bề ngoài anh tuấn đĩnh đạc, tâm tư thâm trầm, đọc sách cũng có thành tựu. Nay mới về nhà chưa đến một năm, Tuy An vương tạm thời không muốn đắc tội hắn. Vì tình phụ tử, Tuy An vương cũng muốn cân nhắc lời của Thương Thảo An, đứng về phía hắn.
Ông ta làm bộ lắc đầu: “Anh Hoa à… Chuyện này, quan trọng là ở phía nó chứ ta thì không có việc gì. Về phần Thương gia bên kia, bổn vương sẽ khuyên nhủ thêm, nhưng cũng không thể cứ để đại nương nhà ngươi mãi trì hoãn như vậy được. Hay là vậy đi, cho thêm chút thời gian, ta tiếp tục khuyên giải, còn ngươi, cũng có thể vì đại nương mà chọn xem nhà khác.”
“Nếu có thể kết một mối nhân duyên khác, bổn vương vẫn giữ nguyên sính lễ đã hứa ngày trước, coi như thêm của hồi môn cho đại nương nhà ngươi, thế nào?”
Ý tứ trong lời, ai cũng hiểu chỉ là kế trì hoãn, kỳ thực là muốn thoái hôn.
Nguyên Vanh cười như không cười đứng dậy: “Xem ra đại lang quân với Đại nương tử nhà ta không có duyên phận.” Nguyên Chi cũng theo ông ta đứng lên.
Tuy An vương giữ lại: “Anh Hoa, Anh Hoa, còn có thể bàn lại, uống chén trà rồi đi.”
“Cáo từ.” Nguyên Vanh như không nghe thấy, ý bảo Nguyên Chi theo.
Cha con hai người đi rồi, thân ảnh bọn họ in trong đôi mắt sâu thẳm phía sau bình phong. Tuy An vương nhìn người bước ra từ sau bình phong, do dự nói: “Lời ngươi nói đều thật chứ? Đắc tội Nguyên Vanh, hắn là kẻ lòng dạ hẹp hòi, vạn nhất hắn dâng tấu hạch sách ta thì……”
Phụ thân không thấy thư tín ta đặt trên bàn trong thư phòng người sao?
Tuy An vương hơi do dự.
Người đến ra hiệu, tùy tùng áo xanh liền đem một chiếc hộp dâng đến trước mặt Tuy An vương.
Chờ ông mở hộp ra xem, sắc mặt lập tức thay đổi: “Quả thật là bút tích của Nguyên Vanh cùng Không Hiểu Phong, tốt, rất tốt, có chứng cứ này, cũng không cần lo hắn vì thế mà trả thù.”
Tuy An vương xem xong liền muốn thu thư lại, nhưng đã có một bàn tay đưa ra chặn trước mặt ông.
Ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, mạch xanh ẩn hiện dưới da, ý tứ quá rõ ràng.
Là muốn mang thư trở về tự mình giữ.
Tuy An vương đối diện ánh mắt ấy, Thương Thảo An không nói gì, chỉ yên lặng nhìn, vậy mà lại có uy thế khiến người ta khó thở.
“Khụ,” Tuy An vương đành trả thư lại, để che giấu việc chính mình vừa rồi bị ánh mắt trưởng tử làm cho kinh sợ, cố tìm lời nói: “Về phần Đại nương tử nhà Nguyên gia, bổn vương thấy nàng tính tình cũng không tồi, ngươi còn chưa từng gặp, lại muốn phủ quyết hôn sự này… Không bằng, vẫn là gặp mặt một lần đã?”
“……”